Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 438: Quả Nhiên Là Chú Ấy

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:41:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cao Lan vội vàng gật đầu: “Mẹ, con ạ.”

 

Tần mẫu đến bên cạnh máy điện thoại, cân nhắc xem nên gọi một cuộc đến bộ đội ?

 

Nói cũng , con dâu út mấy tháng nay gọi điện về nhà , bận rộn lắm ?

 

Cao Lan chồng cứ chằm chằm máy điện thoại, đầu óc cô cũng coi như nhanh nhạy, lập tức đoán gọi cuộc điện thoại là ai.

 

“Mẹ, ban nãy thím út gọi điện tới ạ?”

 

Tần mẫu thấy thế, khỏi liếc một cái: “Nếu là nó gọi tới thì thể lên tiếng chứ?”

 

Cao Lan:...

 

, tại lên tiếng?

 

vì cô máy, đối phương thấy giọng cô chuyện với cô nữa?

 

Nghĩ đến đây, trong đầu cô hiện lên một khác, đó chính là chú em chồng.

 

Cứ nghĩ đến chuyện chú em chồng dường như ưa .

 

Trong lòng cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

Đến trưa, Tần phụ trở về.

 

Ông bước cửa thông báo tin vui cho cả nhà: “Sáng nay Văn Hoắc gọi điện tới, nó bảo ngày mai Minh Tuyết với con bé cùng hai đứa nhỏ sẽ cùng về Bắc Kinh, ước chừng ngày là về tới nhà.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cả nhà họ Tần tin đều vui mừng khôn xiết.

 

Đặc biệt là Tần mẫu, mặt bà tràn ngập nụ : “Tốt quá , cuối cùng bọn nó cũng về Bắc Kinh. Lần về, Minh Tuyết còn đưa cả con bé về cùng, chắc chắn là ở đến qua Tết .”

 

Bà vốn dĩ còn nghĩ con dâu út đợt thể về Bắc Kinh ăn Tết.

 

Không ngờ tin vui thế .

 

, về sớm thế? Đơn vị con bé cho nghỉ sớm thế ?”

 

Tần phụ bà: “ thấy bà đúng là nhiều tuổi nên lẩm cẩm, Minh Tuyết chẳng mỗi học kỳ về trường giảng dạy một tháng ? Con bé về đương nhiên là về trường lên lớp .”

 

Tần mẫu lời , lập tức vỗ trán một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-438-qua-nhien-la-chu-ay.html.]

 

“Ôi chao, đúng là già lẩm cẩm thật , quên mất chuyện cơ chứ! Thế cũng , bọn nó ăn Tết thể ở Bắc Kinh .”

 

Tần mẫu vẫn thích cả gia đình quây quần náo nhiệt đón năm mới.

 

Cho dù Minh Tuyết và bà thông gia ăn Tết ở nhà riêng của họ, thì cũng là ở trong thành phố Bắc Kinh.

 

Tần phụ cũng vui mừng.

 

Ông với Tần mẫu: “Bọn nó ngày là tới nơi , bà tranh thủ hai ngày thời tiết , đem chăn màn bên phơi phóng một chút, quét dọn sân vườn bên đó cho thật sạch sẽ.”

 

Tần mẫu lườm ông một cái: “Chuyện còn cần ông nhắc ? chứ? Thôi , ăn cơm , chiều nay sẽ qua đó dọn dẹp.”

 

Không chỉ quét dọn sân vườn cho sạch sẽ, mà chăn bông các thứ cũng đem phơi, đem giặt mới .

 

Hơn nữa, bà Minh Tuyết và bà thông gia chắc chắn sẽ đến nhà ở, bà mua sẵn chút thịt thà rau cỏ gì đó cho họ, mỡ lợn cũng rán sẵn lên.

 

Đến lúc họ về đến nhà thì đến mức chẳng thứ gì.

 

“Được, ăn cơm .”

 

Tần phụ bà vợ già sẽ thu xếp chu việc.

 

Cao Lan xong liền vui vẻ : “Thím út về , thế thì quá !”

 

Trong lòng cô thực chút thoải mái.

 

Không vì thím út.

 

Mà là vì cuộc điện thoại ban sáng, quả nhiên, gọi cuộc điện thoại đó chính là chú em chồng.

 

tại chú câu nào? Lại còn trực tiếp cúp máy luôn?

 

Chỉ vì ghét cô ?

 

tại ghét cô chứ? Cô tự nhận khi gả nhà họ Tần từng chuyện gì phép.

 

Huống chi, cô hiếu kính bề , đối với hai đứa con của Tần Văn Trạch cũng coi như con ruột mà đối đãi.

 

Trong bữa cơm trưa, nhà họ Tần vui vẻ rôm rả bàn luận chuyện con Phó Minh Tuyết về nhà.

 

 

Loading...