Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 441: Chuẩn Bị Xuất Phát

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:41:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lê Chiêu theo chiếc xe đạp dần khuất xa cho đến khi biến mất, lúc mới từ từ thu hồi tầm mắt.

 

lúc , Cốc Trinh nhanh chân chạy .

 

“Anh Lê, đợi em thế? Em vệ sinh một lát mà chẳng thấy bóng dáng .”

 

Lê Chiêu liếc xéo một cái: “Cậu là con nít ?”

 

Dứt lời liền cất bước .

 

Cốc Trinh:...?

 

Lửa giận mà lớn thế ?

 

 

“Vợ , là đồng nghiệp mới của em ?” Tần Văn Hoắc hỏi.

 

“Là đồng nghiệp, nhưng cùng tổ với em, điều hai tổ hợp tác khá chặt chẽ.”

 

Phó Minh Tuyết sẽ chi tiết cụ thể về công việc.

 

Tần Văn Hoắc giọng điệu của vợ bình thường, chỉ xem là đồng nghiệp thông thường.

 

ánh mắt của đàn ông khác lạ.

 

Anh gì đó, nhưng cảm thấy lúc gì dường như cũng thích hợp.

 

lúc , Phó Minh Tuyết hỏi: “Anh mua vé tàu mấy giờ sáng mai?”

 

“Tám giờ sáng mai, đưa ga tàu.”

 

“Đương nhiên là đưa , thì bọn em thế nào ? Ban đầu Xưởng trưởng Cảnh bảo sẽ điều xe đưa bọn em ga tàu, nhưng em nghĩ sắp xếp nên từ chối .”

 

Mấy con còn mang theo con nhỏ và hành lý, Tần Văn Hoắc vẫn đang ở đơn vị bộ đội, nhiệm vụ, thể tiễn bọn họ chứ?

 

“Phải, sẽ đưa .” Tần Văn Hoắc tận mắt bọn họ an lên tàu mới yên tâm .

 

Tiếc là thực sự sắp xếp thời gian, nếu nhất định sẽ đích đưa bọn họ về Bắc Kinh.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

, khả năng em sẽ một chuyến, cũng thể sẽ về. Nếu tết về thì cứ ở bên ăn tết là , cần bận tâm bọn em .”

 

Tần Văn Hoắc:...?

 

Cô là vợ , thể bận tâm cho ?

 

Tốc độ chạy điện của chiếc xe đạp vẫn nhanh.

 

Chẳng bao lâu về đến nhà.

 

“Vợ , em ăn chút gì ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-441-chuan-bi-xuat-phat.html.]

“Thôi, em ăn thật , tối nay em ăn muộn nên chẳng đói tí nào, nếu đói thì tự nấu gì đó mà ăn nhé. Em tắm đây.”

 

Còn về thu dọn đồ đạc — bên phía cô cũng chẳng gì nhiều để dọn.

 

Chỉ mang vài bộ quần áo về thôi.

 

Cùng lắm thì về Bắc Kinh mua cũng thế.

 

Làm lụng vất vả cả năm trời — chuyện khác bàn tới, sắm cho bản mấy bộ quần áo mới để mặc cũng quá đáng?

 

Tần Văn Hoắc thấy cô thật sự ăn thì cũng thêm nữa.

 

Anh cầm quần áo tắm nước lạnh —

 

Khi Phó Minh Tuyết cầm quần áo , liền thấy đàn ông đang cởi trần, còn vương những giọt nước.

 

Khóe môi cô khỏi giật giật.

 

Giờ đêm hôm thế vẫn khá lạnh, tắm nước lạnh đúng là dũng cảm thật.

 

Chậc chậc, vóc dáng to lớn cường tráng thật đấy!

 

Vì Phó Minh Tuyết vẫn đang trong kỳ kinh nguyệt, Tần Văn Hoắc đương nhiên chẳng thể gì.

 

Vào đêm cuối cùng bên khi xa cách, chỉ thể ôm vợ ngủ.

 

Ngày hôm .

 

Phó Minh Tuyết dậy khá sớm.

 

Vừa bước ngoài, cô thấy ruột đang bận rộn tối mắt tối mũi.

 

“Mẹ, mang nhiều đồ thế gì? Đừng quên chúng còn dắt theo hai đứa nhỏ, mang nhiều đồ quá bất tiện lắm.”

 

“Hai bao đều là quần áo của tụi nhỏ. Bọn nó chẳng lẽ chuẩn hai bộ đổi? Áo bông mùa đông nhét thì trông chẳng nhiều .”

 

Đây là bà tinh giản bớt đấy.

 

Đâu thể cái gì cũng để về đến nơi mới mua?

 

Huống hồ, dịp năm mới sắm một hai bộ đồ mới cũng là đủ .

 

Phó Minh Tuyết:...

 

Hai bộ hình như cũng nhiều lắm.

 

Ngay đó cô chỉ tay một bao phân bón khác — cảnh chẳng khác nào lao động nhập cư lên thành phố vài năm .

 

Cũng chẳng bà tìm cái bao phân bón nữa.

 

“Thế những thứ là cái gì ?”

 

 

Loading...