Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 444: Con Gái Bà Chắc Có Vấn Đề Về Đầu Óc

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:41:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được , em , mau xuống tàu !” Phó Minh Tuyết cất hai tấm vé tàu túi áo.

 

Tần Văn Hoắc thực lòng nỡ xa: “Vợ , đến nơi nhớ gọi điện cho , nếu máy thì em cứ để lời nhắn cho bên liên lạc viên là .”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Được.”

 

“Vậy đây. Mọi chú ý an nhé.” Tần Văn Hoắc lưu luyến rời, đôi mắt càng chằm chằm rời gương mặt cô.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nếu hành lang qua , thực sự ôm vợ một cái.

 

Hai xa lâu như , ngoài việc buổi tối ôm ngủ thì chẳng bất kỳ hành động mật nào khác.

 

Vì vẻ quyến luyến trong ánh mắt quá đỗi rõ ràng, Phó Minh Tuyết rốt cuộc cũng cảm nhận .

 

Khi chạm ánh mắt , trong lòng cô cũng khẽ d.a.o động một chút.

 

“Anh cần lo lắng, bọn em tàu sẽ xảy chuyện gì . Ngày thường nếu nhiệm vụ thì cũng chú ý an , nhớ lấy, bây giờ một , ở nhà còn vợ và con đấy.”

 

Tần Văn Hoắc câu , cõi lòng dâng trào cảm xúc khôn xiết.

 

Khoảnh khắc , tâm hồn dường như viên mãn trọn vẹn — trong lòng vợ .

 

Đặc biệt là khi Phó Minh Tuyết đột nhiên bước tới ôm một cái, cả Tần Văn Hoắc cứng đờ.

 

Anh thật sự ngờ vợ ôm lúc : “— Có, !”

 

Phó Minh Tuyết nhanh chóng buông tay .

 

“Anh nên xuống tàu đấy.”

 

Dứt lời liền đẩy một cái.

 

Còn Tần Văn Hoắc thì đầu óc lâng lâng bước xuống tàu.

 

Mãi đến khi đoàn tàu chuyển bánh rời , mới kéo phần lý trí đang rối như tơ vò của .

 

Anh sực nhớ một chuyện — lúc xuống tàu, còn kịp chào tạm biệt vợ một câu.

 

...

 

Bên , đoàn tàu đang bon bon chạy.

 

Cặp song sinh hào hứng vô cùng.

 

Cả hai đứa đều bò bên cửa sổ ngắm cảnh vật đang lướt qua vùn vụt.

 

Phó mẫu thấy chúng thích thú ngắm thì cũng mặc kệ.

 

cửa sổ cũng mở, an tuyệt đối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-444-con-gai-ba-chac-co-van-de-ve-dau-oc.html.]

 

Có điều, chuyện bà tò mò là một việc khác.

 

“Ơ, khoang giường hôm nay thật đấy, thế mà chỉ mỗi nhà . Chẳng ngoài nào lên cả. Dạo tàu hỏa vắng vẻ thế cơ ?”

 

Phó Minh Tuyết câu , khỏi nhớ tới hai tấm vé tàu thừa thu gian.

 

Chuyện mà để — ước chừng cô sẽ chẳng còn tâm trạng vui vẻ như lúc nữa.

 

Cô tùy tiện bịa một lý do: “Có lẽ trạm sẽ lên tàu đấy .”

 

Phó mẫu gật đầu: “Mong là đừng gặp khó tính khó nết.”

 

Bà đương nhiên thể ngờ tới con rể quý hóa của chịu chi tiền oan mua thêm hai vé để bao trọn cả bốn giường .

 

Sức lực của cặp song sinh vẫn hạn, chúng ngắm một lát là thấy chán.

 

May mà hai đứa trẻ thuộc dạng hiếu động quá mức.

 

Chúng cũng khá ngoan ngoãn, im lặng.

 

Phó Minh Tuyết thấy liền bảo: “Lại đây, kể chuyện cho hai đứa .”

 

công tác những ba tháng, về bận rộn với công việc.

 

Căn bản chẳng thời gian để gần gũi, bồi đắp tình cảm con với chúng.

 

Giờ thời gian rảnh , cô quyết định kể chuyện cho chúng để hâm nóng tình mẫu tử.

 

Cặp song sinh kể chuyện thì đương nhiên mừng rỡ vô cùng.

 

“Bây giờ kể câu chuyện Hán Văn Đế đích nếm t.h.u.ố.c nhé —”

 

Phó Minh Tuyết từ tốn kể .

 

Phó mẫu mà — đầu óc ong ong buồn ngủ rũ rượi.

 

Bà cảm thấy con gái nhà đầu óc chắc vấn đề thật .

 

Kể mấy cái chuyện , con nít hai ba tuổi hiểu thế nào chứ? Đây chẳng chuyện ngớ ngẩn vô bổ .

 

Lỗ tai bà đúng là khổ sở quá mà.

 

Cặp song sinh mở to đôi mắt tròn xoe ngơ ngác.

 

Chẳng hiểu gì hết —

 

Đợi khó khăn lắm mới kể xong, Tần Khả Khả liền buông một câu: “Mẹ ơi, đợi bao giờ ốm, con với cũng như thế nhé. Mẹ ơi, khi nào ốm ạ?”

 

 

Loading...