Tần Văn Trạch gật đầu: “Vâng.”
Sau đó tới chỗ cửa sổ nơi Phó đang .
Anh ngửa đầu gọi một tiếng: “Thím.”
“Ơi, Văn Trạch đấy !” Mẹ Phó thấy hai em nhà họ Tần tới đón, cảm giác an lập tức dâng trào.
Lúc , Tần Văn Thư cũng toa xe của bà.
“Thím, lâu quá gặp, cháu nhớ thím lắm đấy.”
Sự nhiệt tình khiến Phó chút đỡ nổi.
Có điều, Phó thật lòng quý thanh niên .
Nhìn thấy , nụ mặt bà rạng rỡ hẳn lên.
“Thím mau xuống , ở đây cứ để cháu lo.”
Mẹ Phó gật đầu: “Chỗ đều là đồ cả đấy, đừng để sót món nào.”
“Thím cứ yên tâm , sót ạ.” Nơi chỉ bé tí tẹo thế , thể để sót món nào chứ?
Cơ mà, ở nhiều bao phân bón thế ?
Phải công nhận, cái bao phân bón đúng là thần khí đựng đồ.
Mẹ Phó thấy bắt đầu chuyền hành lý xuống liền yên tâm ngoài.
Bên , Tần Văn Thư cũng nhanh chóng chuyền hết mấy cái bao phân bón xuống.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Anh dứt khoát nhảy luôn từ cửa sổ xuống.
Phó Minh Tuyết thấy động tác của , khóe miệng khỏi giật giật.
Mẹ Phó tới: “Có đau chân cháu?”
Tần Văn Thư lắc đầu lia lịa: “Thím ơi, ạ! Chúng mau mang đống xe . Ở đây đông quá.”
“Được, mau thôi.” Mẹ Phó cũng ước gì rời khỏi ga tàu ngay lập tức.
Người vẫn còn khá đông.
Cũng chẳng đến lễ tết mà ở lắm thế .
Cũng may là về sớm, chứ nếu chờ đến đợt Tết thì khéo chen lấn đến bẹp ruột.
Mẹ Phó định vác bớt hành lý nhưng hai em cản , bà đành bế một đứa nhỏ.
Xe đỗ ở ngay vị trí lối ga tàu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-446-thanh-pho-lon-dep-qua.html.]
Sau khi xếp hết hành lý , lúc mới thấy chật chội chẳng còn mấy chỗ .
Thế là Tần Văn Thư liền : “Anh Văn Trạch lái xe , em xe buýt về.”
Tần Văn Trạch gật đầu: “Ừ.”
Sau khi nổ máy lái , Phó Minh Tuyết liền với : “Anh cả, cứ về căn tứ hợp viện em ở nhé! Chờ em dọn dẹp xong xuôi, chiều em sẽ qua bên bố .”
“Mẹ sẽ về tứ hợp viện nên bà đang ở tứ hợp viện đợi đấy. Đã mua sẵn thức ăn , thím Lý đang nấu cơm.”
Phó Minh Tuyết , trong lòng thấy ấm áp lạ lùng.
Phải công nhận, kiếp cô thực sự gặp một chồng .
Mẹ Phó cũng cảm động.
“Bà thông gia chu đáo thật đấy.”
Ban đầu để chìa khóa đúng là quyết định chuẩn xác.
“Hai đứa nhỏ còn chào bác nữa, mau chào bác cả !”
Tần Hạo và Tần Khả Khả bà ngoại liền ngoan ngoãn gọi: “Bác cả!”
“Ơi, ngoan!” Tần Văn Trạch cũng vui: “Lần hai đứa còn mấy, đợt đúng là lớn hẳn lên .”
Phó Minh Tuyết:.?
Hồi hơn một tuổi với lúc sắp tròn hai tuổi rưỡi mà so chứ?
Huống hồ, nếu bọn trẻ mà lớn thì mới là chuyện đáng sợ đấy!
Tần Văn Trạch tâm trạng khá : “Các chị của các cháu thấy các cháu chắc chắn cũng sẽ vui, tiếc là hôm nay bọn nó đang học. tối nay là gặp .”
Hai đứa sinh đôi đối với chuyện chị gì đó mấy mong đợi.
Lúc bọn nhỏ chẳng buồn , bởi vì hai đôi mắt đang mải phong cảnh ngoài cửa sổ đến mức xuể.
Ở đây nhiều nhà thế, mà nhà nào nhà nấy đều ơi là .
Còn nhiều ô tô nhỏ.
Nhiều ơi là nhiều .
Mẹ Tần bên đúng là đang bận rộn trong bếp.
Vốn dĩ bà định để họ về thì qua nhà họ Tần ăn cơm, nhưng nghĩ tới bà thông gia lẽ sẽ thích ở nhà hơn, nên bà mới cùng thím Lý qua bên nấu nướng.
(Hết chương)