Phó Minh Tuyết đạp xe đạp ngang qua nhà bên cạnh, cô kìm liếc thêm một cái.
Căn nhà để trống cũng dọn dẹp chăm chút một chút chứ!
Bằng nhà cửa dễ xuống cấp hư hỏng.
Cho nên thế nào để hợp thức hóa công khai căn nhà đây?
Với mức lương và tiền thưởng hiện tại của cô, cho dù thêm tiền thưởng mà mấy nhà máy trao tặng thì cũng đủ để mua thêm một toà tứ hợp viện nữa !
Nghĩ nghĩ , chuyện đúng là thể nóng vội.
cô thể tìm tới quét tước dọn dẹp một chút nhỉ?
Chậc, nhiều nhà quá cũng là một nỗi phiền toái.
Tuy nhiên, cô vẫn thích kiểu phiền toái , hy vọng hệ thống thể cho cô thêm nhiều nỗi phiền toái như thế nữa.
Phó Minh Tuyết đạp xe đến cổng trường Đại học Bắc Kinh.
“Cô tìm ai?” Đồng chí phòng bảo vệ trường chặn cô .
Phó Minh Tuyết nhớ tới thẻ công tác trường cho .
Thế là cô liền rút từ trong túi áo .
Người nọ nhận lấy qua, khỏi trố tròn hai mắt, đó hoài nghi về phía Phó Minh Tuyết.
“Cô thực sự là giảng viên ?”
“Tấm thẻ còn đủ chứng minh ?”
Ngay khi dứt lời, từ trong phòng bảo vệ một khác bước , thấy Phó Minh Tuyết thì chút kinh ngạc.
Sau đó lập tức kéo đồng nghiệp của .
“Đây là cô Phó của trường đấy, mau để cô Phó .”
Kế đó chào hỏi Phó Minh Tuyết: “Cô Phó, cô về dạy !”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng.”
Thấy cổng mở , cô liền dắt xe đạp trong.
Sau khi cô , bảo vệ chặn cửa lúc nãy khỏi thắc mắc: “Bác Lý, đó là giảng viên thật ạ? Sao cô trẻ măng thế?”
Lão Lý liếc một cái: “Tiểu Triệu, xem vẫn còn non lắm. Người bản lĩnh thì chỗ nào chẳng giảng viên ? Lần đừng chặn nữa, giỏi giang lắm đấy!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tiểu Triệu:.?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-450-chang-phai-ong-dang-mong-the-sao.html.]
Nhìn còn trẻ hơn sinh viên đại học một hai tuổi mà là giảng viên, đúng là chuyện lạ đời.
Phó Minh Tuyết tới văn phòng của Trịnh chủ nhiệm .
Cô gõ cửa.
“Mời .” Giọng Trịnh chủ nhiệm truyền .
Phó Minh Tuyết liền đẩy cửa bước .
Không ngờ trong phòng việc ngoài Trịnh chủ nhiệm thì Ổ hiệu trưởng cũng đang ở đó.
“Hiệu trưởng Ổ, Chủ nhiệm Trịnh!”
Tiếng chào của cô khiến ánh mắt của hai đang bàn công việc cùng tập trung .
Ổ hiệu trưởng khi thấy là Phó Minh Tuyết, trong mắt tràn đầy vẻ vui mừng.
“Cô Phó, cuối cùng cô cũng tới ! mới với Chủ nhiệm Trịnh bao giờ cô mới tới đây! là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến mà.”
Phó Minh Tuyết : “Sáng nay tới nơi. Nên chiều nay liền qua đây xem thế nào.”
Ổ hiệu trưởng vội : “Tới là ! , hôm nay cô mới về, cần nghỉ ngơi một chút ?”
“ tới xem qua thời khóa biểu để bên sắp xếp, như ngày mai tới là thể lên lớp giảng dạy ngay.”
Phó Minh Tuyết dứt lời, Trịnh chủ nhiệm liền : “ cũng đoán chừng hôm nay cô sẽ tới, thời khóa biểu lập xong xuôi cả , đưa cô xem qua, nếu vấn đề gì thì ngày mai thể bắt đầu dạy luôn.”
“Không để cô Phó nghỉ ngơi một ngày ?”
Câu của Ổ hiệu trưởng thốt liền rước lấy cái trợn tròn mắt của Trịnh chủ nhiệm: “Ông thôi cái trò mèo chuột !”
Chẳng ông cũng chỉ ước gì Phó Minh Tuyết thể ở lì tại trường suốt cả học kỳ ?
Hôm nay tìm tới đây chẳng cũng là vì hỏi xem bao giờ Phó Minh Tuyết mới tới ?
Ổ hiệu trưởng:.?
Ông đây cần thể diện ?
Phó Minh Tuyết bước tới nhận lấy bản thời khóa biểu từ tay Trịnh chủ nhiệm.
Liếc qua một lượt, cô liền gật đầu: “Được , ngày mai sẽ sang.”
Trịnh chủ nhiệm : “Sách giáo trình để ở văn phòng của cô đấy, cô tự sang xem nhé.”
(Hết chương)