Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 452: Cô Bé Sẽ Có Một Ngày Mai Rực Rỡ

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết tin rằng cô bé sẽ một ngày mai rực rỡ.

 

Sau khi rời khỏi trường, nghĩ đến lát nữa sang nhà họ Tần.

 

Lần trong gian quà cáp gì quá đặc biệt.

 

Thế là cô liền đạp xe đạp tới cửa hàng bách hóa—

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Khi cô về đến nhà, cảnh tượng đập mắt là cô vẫn luôn tay luôn chân bận rộn.

 

Không chỉ dây phơi giăng ngoài sân treo đầy quần áo.

 

Mà ngay cả cái sân dường như cũng ngăn nắp, sạch sẽ hơn lúc cô rời .

 

Thậm chí cô còn đang cầm cuốc xới mảnh đất trồng rau nhỏ nữa.

 

Phó Minh Tuyết dáng vẻ việc ngơi tay của bà, khóe miệng khỏi giật giật.

 

“Mẹ, nghỉ ngơi một chút ? Nhà cửa chẳng sạch sẽ lắm ?”

 

“Sạch thì sạch, nhưng đồ đạc cần thu dọn cũng nhiều. , con đến trường thủ tục xong xuôi hả?” Mẹ Phó hỏi.

 

Phó Minh Tuyết gật đầu, “Vâng, xong cả , ngày mai con bắt đầu lên lớp. Lát nữa bốn rưỡi chúng qua nhà họ Tần.”

 

“Được.” Mẹ Phó nghĩ ngợi một hồi, cảm thấy vẫn thể tay , “Lát nữa chúng mang theo cái gì qua đó?”

 

Bà nghĩ xem trong đồ đạc mang theo còn thứ gì đem quà .

 

Bằng , bây giờ chạy ngoài mua một chuyến thì vẫn kịp.

 

Phó Minh Tuyết lập tức : “Mẹ, con chuẩn sẵn hết .”

 

Mẹ Phó khỏi ngạc nhiên, “Con chuẩn cái gì ?”

 

Phó Minh Tuyết liền chỉ tay mấy cái túi lưới đang treo xe đạp.

 

“Mẹ thấy ? Con ghé qua cửa hàng bách hóa mua đấy, gồm hai chai rượu Mao Đài cùng ít đồ bổ dưỡng và hai tút t.h.u.ố.c lá, ngoài còn ít bánh kẹo nọ cho bọn trẻ.”

 

Mẹ Phó thế thấy cũng tạm .

 

Người già kẻ trẻ nhà họ Tần đều tính đến cả .

 

Khoan , thiếu mất một ?

 

“Thế mua gì cho cô chị dâu cả ?”

 

“Con mua một xấp vải . Đồ ăn thì mua, chị đang mang thai, lỡ như ăn đồ con đưa mà xảy chuyện gì thì chẳng con lòng rước họa ?”

 

Người bây giờ ốm nghén dữ dội lắm, mua đồ ăn gì chứ? Ăn xảy bề gì chẳng sẽ đổ lên đầu cô ?

 

Loại chuyện tốn công tốn của dễ rước bực thế —cô dại gì mà .

 

Mẹ Phó ngẫm , thấy con gái câu cũng lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-452-co-be-se-co-mot-ngay-mai-ruc-ro.html.]

 

“—Tặng vải cũng .”

 

Người m.a.n.g t.h.a.i nhiều thứ kiêng cữ ăn, cứ cẩn thận chu nhất!

 

lúc , cặp sinh đôi bước .

 

Chúng dụi mắt, mặt còn hằn vết đỏ do đè lên, rõ ràng là mới ngủ dậy.

 

Hai đứa nhỏ lẽ mang một sự ỷ bẩm sinh đối với .

 

Dù Phó Minh Tuyết thường xuyên ở nhà, nhưng lúc khi thấy , chúng vẫn lập tức dứt khoát về phía .

 

“Mẹ ơi, bế!” Giọng Tần Khả Khả mềm mại, non nớt.

 

Con bé còn giang rộng hai tay .

 

Phó Minh Tuyết thấy con bé như , trái tim liền mềm nhũn .

 

Cô lập tức bế bổng con bé lên.

 

“Bé ngoan.”

 

Lúc , Phó vội vàng lên tiếng: “Đừng cứ bế thế, mau mặc áo bông cho hai đứa nhỏ . Không khéo lạnh bây giờ.”

 

Hai nhóc tì mới ngủ trưa dậy.

 

Bởi vì mở mắt là ngôi nhà quen thuộc .

 

Lại thêm việc thấy bà ngoại quen thuộc ở bên.

 

Hai đứa trẻ vẫn chút hoang mang, sợ sệt.

 

Chúng lập tức trèo xuống giường lò chạy tọt ngoài.

 

Đến khi thấy , sự ỷ liền vượt qua cả bà ngoại.

 

Phó Minh Tuyết cúi đầu —đúng thật, áo khoác ngoài vẫn mặc !

 

Thế là cô vội vàng một tay bế một đứa, một tay dắt một đứa phòng.

 

Vào trong phòng liền ấm áp hẳn lên.

 

Bởi vì Tần sáng sớm sang đốt lò sưởi ấm khắp cả gian phòng.

 

Phó Minh Tuyết vốn định mặc áo bông nhỏ cho hai con, nhưng sực nhớ hai đứa cũng ba ngày tắm rửa.

 

thì qua nhà họ Tần vẫn còn sớm.

 

Thế là cô quyết định tắm rửa cho hai đứa nhỏ .

 

(Hết chương)

 

 

Loading...