Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 454: Sốt Cao

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cứ lữa mãi thế , cô hai mươi mốt tuổi .

 

Vẫn gả gia đình t.ử tế nào.

 

Bây giờ cô trở thành gái ế của cả thị trấn, gả nữa.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Trong lòng sớm hận thấu xương cả cái nhà .

 

lạnh lùng ba đứa trẻ đang bẹp vì bệnh, trong lòng khỏi thầm ước—giá mà chúng bệnh c.h.ế.t quách thì mấy.

 

lúc , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

 

Vẻ mặt Tống An Hiểu vô cùng khó coi.

 

Giờ thì ai thèm đến chứ?

 

Hít sâu một , đè nén ngọn lửa giận trong lòng xuống, cô bước mở cửa.

 

Vừa thấy chị cả Tống An Ninh, mặt cô càng xị xuống nặng nề hơn.

 

“Chị đến đây gì?”

 

Vốn dĩ Tống Ngạn trai nhà thì chị cả đáng lẽ gánh vác trách nhiệm .

 

Đằng thì , bà chị cả của cô ích kỷ cùng cực.

 

Rõ ràng là lấy chồng ngay trong thị trấn, thế mà cả tháng cũng chẳng buồn về nhà lấy một .

 

Họa hoằn ghé qua thì đ.í.t kịp nóng chỗ vội vã bỏ .

 

“Hôm nay chuyện đây, chị tìm cho em một mối hôn sự lắm.” Tống An Ninh tươi hớn hở .

 

Tống An Hiểu liền khẩy, “Mối ? Giờ em thế thì còn mối nào nữa chứ?”

 

“Hơn nữa, nếu em lấy chồng thì cái nhà ai lo? Chị chắc?”

 

Nét mặt Tống An Ninh sượng trân .

 

Chị đời nào chịu gánh cái nhà .

 

“Em gái , chị trong lòng em đầy ấm ức, nhưng chị cũng nỗi khổ khó mà. Dù thì rể em với chồng chị—chẳng lẽ em họ là hạng thế nào ? Em nỡ lòng nào giương mắt gia đình chị tan đàn xẻ nghé chứ?”

 

Tống An Hiểu mất kiên nhẫn mặt, “Được , đừng lải nhải mấy chuyện đó nữa, tóm hôm nay chị đến đây việc gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-454-sot-cao.html.]

“Em lấy chồng , nhưng em thể kén một rể ở rể mà! Chỉ cần em gật đầu, thể dọn đến nhà ở ngay. Đến lúc đó, việc nhà chẳng san sẻ ? Thêm nữa, đàn ông con trai còn kiếm tiền về cho em. Thế ?”

 

Lời của Tống An Ninh khiến Tống An Hiểu khỏi liếc mắt chị .

 

“Chị bảo chịu ở rể nhà ?”

 

Tống An Ninh gật đầu lia lịa, “ thế, thanh niên tướng mạo cũng khá, lớn hơn em hai tuổi, mỗi tội từng ly hôn một . Cơ mà vướng bận con cái gì , chỉ là ở nông thôn thôi. trai nông thôn lắm chứ bộ! Vừa khỏe khoắn vạm vỡ còn thật thà chịu khó nữa!”

 

Tâm tính Tống An Hiểu vốn khá cao ngạo, nhưng đó cũng là chuyện .

 

Giờ đây cô thực sự chán ngấy cái gia đình , cũng phát ngấy cảnh việc gì cũng đè nặng lên đầu .

 

, lúc thấy điều kiện đó, một hồi im lặng cô vẫn mở miệng hỏi một câu: “Mặt mũi thế nào?”

 

Là dân quê thì cũng đành.

 

Từng qua một đò, cô cũng miễn cưỡng chấp nhận.

 

nếu thực sự già thì cô tuyệt đối thể nào chịu nổi.

 

thà ở còn hơn.

 

Tống An Ninh thấy cô bắt đầu xuôi tai, mắt liền sáng rực lên, lập tức vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Cứ yên tâm, mặt mũi sáng sủa lắm. Chị ruột em chẳng lẽ hại em ?”

 

Tống An Hiểu câu chỉ khẩy trong bụng.

 

Người hại cô còn ít chắc?

 

“An Hiểu, nếu em đồng ý thì bây giờ chị bảo bà mối đ.á.n.h tiếng, để ngày mai sang đây xem mắt, thấy ? Cứ yên tâm , chỉ cần em ưng thì mối hôn sự coi như bỏ, chị cả dù thế nào cũng ép em lấy đàn ông thích .”

 

Tống An Hiểu chẳng tin chị mấy.

 

lúc , một tiếng “bịch” vang lên từ trong phòng, ngay đó là tiếng thét xé lòng của con trẻ.

 

Tống An Ninh thấy liền giật thót .

 

Chị vội vã lao phòng, lúc mới phát hiện ba đứa trẻ sinh ba mà đều ngã lăn từ giường lò xuống đất.

 

Đến khi chị bước tới ôm lấy—nguy to , khắp đứa nào cũng nóng ran như hòn than.

 

Chị lập tức gào to ngoài: “An Hiểu, mau đây, ba đứa nhỏ đang sốt cao lắm !”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...