Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 455: Cùng Đi

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống An Hiểu sớm lũ trẻ sốt cao.

 

lúc chị cả tận mắt thấy, cô đương nhiên thể giả vờ như nữa.

 

Bằng , cái tiếng cô độc ác sẽ đồn ầm ngoài mất. Đến lúc đó, cô còn mặt mũi nào mà ở cái thị trấn nữa?

 

“Đưa đến bệnh viện.”

 

Tống An Ninh cũng thấy cần đưa bệnh viện gấp.

 

Tuy ngày thường chị chẳng mấy khi đoái hoài tới chuyện nhà đẻ.

 

hôm nay vặn chị mặt ở đây—ba đứa trẻ mà thực sự xảy mệnh hệ gì.

 

Chắc chắn chị sẽ cả thị trấn chỉ trỏ, c.h.ử.i rủa lưng.

 

Hai chị em bế ba đứa trẻ lao thục mạng về phía bệnh viện—

 

Tới bệnh viện, bác sĩ gương mặt sốt đỏ bừng của ba đứa nhỏ liền nổi giận.

 

“Sao đến tận bây giờ các cô mới chịu đưa tới đây? Không trẻ con nhỏ thế mà sốt nhiệt độ cao quá là sẽ hỏng não ?”

 

Hai chị em:.

 

Hai dám ho he cãi nửa lời.

 

“Bác sĩ, ơn cứu ba đứa trẻ với, nhất định hạ sốt cho chúng ạ.”

 

Bác sĩ buồn tiếp lời bọn họ nữa.

 

cũng đưa tới bệnh viện, các bác sĩ chắc chắn sẽ dốc lực cứu chữa.

 

 

Phó Minh Tuyết nào những chuyện xảy ở nhà họ Tống.

 

“Mẹ, chúng ạ.”

 

“Được.” Mẹ Phó đặt một đứa lên thanh gióng ngang buộc đệm phía xe đạp, một đứa ở yên .

 

Sau khi buộc chắc chắn , bà vẫn chút an tâm: “Không ngã chứ con?”

 

“Không ạ. Con chỉ dắt bộ qua đó thôi mà. Đi thôi !”

 

Ngay lúc cô bảo khóa cửa cẩn thận thì thấy một chiếc xe ô tô đang chạy về phía .

 

kỹ , hình như là Tần Văn Trạch.

 

Quả nhiên, chiếc xe chạy tới đỗ ngay cổng nhà cô.

 

Tần Văn Trạch nhanh chóng bước xuống xe.

 

“Em dâu, bảo lái xe sang đón qua đấy.”

 

Phó Minh Tuyết: “Có mấy bước chân thôi mà !”

 

Có điều đ.á.n.h xe sang tận nơi , cô tội gì mà nhờ.

 

hai đứa nhỏ xe đạp cũng lạnh buốt cả .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-455-cung-di.html.]

 

Mẹ Phó thấy liền phụ đỡ hai đứa trẻ xuống xe đạp.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Phó Minh Tuyết dắt xe đạp cất trong sân.

 

Đợi hai con lên xe hết, Tần Văn Trạch liền nổ máy lái .

 

Mẹ Tần chờ ở cửa từ sớm.

 

Cao Lan thấy thế bèn một câu: “Mẹ, ngoài trời rét lắm, đừng chờ nữa, lát nữa Văn Trạch lái xe về sẽ tiếng động, lúc đó đón cũng thế mà.”

 

“Không , bọn nó sang nhanh thôi.” Mẹ Tần nhẩm tính thời gian.

 

Có một đoạn đường ngắn tẹo, về về nhanh lắm.

 

Cao Lan thấy bà như cũng chẳng tiện khuyên thêm.

 

Nghĩ ngợi một chút, cô liền dứt khoát đợi cùng.

 

Chẳng mấy chốc, hai thấy chiếc xe con do Tần Văn Trạch lái tới.

 

Cao Lan thu tầm mắt, vô thức liếc gương mặt chồng một cái—thấy vẻ kích động mặt bà thực sự hiếm khi xuất hiện.

 

Ít nhất mỗi khi chồng thấy cô, bà bao giờ để lộ nét mặt mừng rỡ đến mức .

 

Chiếc xe của Tần Văn Trạch dừng hẳn.

 

Mẹ Tần bước vội tới mở cửa xe.

 

“Cục cưng nhỏ ơi, đây bà nội bế nào.”

 

Bà bế Tần Khả Khả đang bên cạnh ngoài.

 

Mẹ Phó cũng bước xuống từ phía bên .

 

Sau đó bà bế Tần Hạo xuống xe.

 

“Mẹ.” Phó Minh Tuyết ở ghế phụ cũng đẩy cửa bước xuống. Nhìn thấy Cao Lan, cô cũng cất tiếng chào, “Chị dâu!”

 

Cao Lan thấy cô liền cho kinh ngạc.

 

Bởi vì cô cảm thấy em dâu so với rời trông càng thêm xinh , thần sắc cũng rạng rỡ hơn nhiều.

 

Chẳng khác nào thiếu nữ mười tám tuổi phơi phới.

 

Nếu là dâu con nhà họ Tần—thì kiểu gì cô cũng giống từng gia đình.

 

“—Chào em dâu! Em tới , mau nhà thôi!”

 

Sau đó cô cũng cất lời chào Phó: “Cháu chào thím ạ!”

 

Đây cũng là đầu tiên Cao Lan gặp Phó— ngờ của cô em dâu trẻ trung đến thế, trông trạc tuổi chồng cô.

 

Quả nhiên, những sướng mặt mũi lúc nào cũng trẻ hơn tuổi.

 

“Chào cháu!” Mẹ Phó cũng về phía Cao Lan.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...