Lần chỉ cả nhà họ Tần sững sờ, mà ngay cả Phó Minh Tuyết và Phó cũng kinh ngạc thôi.
Họ thật sự ngờ thằng nhóc tính chiếm hữu mạnh mẽ đến mức .
Mọi khi hồn đều nhịn mà ầm lên.
Tần Hạo:?
Cười cái gì mà , nữa thì vẫn là của con với em gái thôi.
Phó Minh Tuyết lúc thực sự cảm nhận niềm vui sướng của việc .
Có nào thích cái hành động bảo vệ thức ăn, , bảo vệ của con nít nhà cơ chứ?
Cô cúi xuống một tay bế luôn bé lên.
“Của con, là của con hết, nhưng cũng là thím út của Xảo Xảo, là thím út duy nhất của chị .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Nhược Xảo thấy câu , mắt liền sáng rực lên.
Từ “duy nhất” con bé hiểu chứ, trai từng giảng giải cho con bé , con bé thích sự “duy nhất” .
“Được , mau nhà hết .”
Mẹ Tần lúc đưa tay bế Tần Hạo .
bé nhất quyết chịu để bà bế.
Cậu bé nghĩ rằng em gái còn nhỏ, vẫn nên để một bảo vệ thì hơn!
Nếu , lỡ như chị trong nhà cướp mất thì ?
Cậu xinh lợi hại chị khác giành mất .
Phó Minh Tuyết thấy Tần Hạo sang với bà, đương nhiên cũng để chồng bế , liền : “Không , để con bế là , sức con lớn lắm.”
Mẹ Tần:?
Bà sang đứa cháu gái lớn.
Tần Nhược Xảo lẳng lặng đầu chỗ khác, xem như thấy bàn tay của bà nội.
Bởi vì con bé thím út bế.
Được thím út ôm lòng khiến con bé cảm thấy vô cùng dễ chịu và ấm áp.
Mẹ Tần:?
Điều khiến bà vô cùng bất ngờ, bởi vì lâu lắm cháu gái lớn chịu để ai ôm bế cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-457-chia-qua.html.]
Phó Minh Tuyết thấy cô bé tình nguyện để bế.
Thế là liền : “Mẹ, con bế là , con mệt thật mà.”
Sau đó, cô chào hỏi mấy vị trưởng bối khác của nhà họ Tần.
Ông cụ Tần và bà cụ Tần đối với cháu dâu thì yêu quý vô cùng.
Lúc cả hai cụ đều hết sức hiền từ.
Chưa kể đến yêu quý cô nhất là bố Tần.
Vừa thấy Phó Minh Tuyết, nụ gương mặt ông từng tắt .
Có lẽ địa vị của hai con trai ruột cộng cũng chẳng bằng cô con dâu trong lòng ông.
“Mau nhà hết !”
Một câu vang lên, tất cả liền cùng bước phòng khách.
Phó Minh Tuyết xuống, hai đứa trẻ cũng chẳng chịu rời khỏi đầu gối cô.
Mà vô cùng ngoan ngoãn mỗi đứa ngay ngắn một bên.
Dù thì nhóc Tần Hạo cũng quyết tâm bám chặt lấy , kiên quyết để khác bất kỳ cơ hội nào chen .
Mẹ Tần hai đứa nhỏ, khóe miệng khỏi giật giật.
Lúc , Tần Văn Trạch xách hai túi quà lớn nhà.
Mẹ Tần thấy liền cất giọng ngay: “Sao mua mấy thứ nữa ? Đều là một nhà cả, khách khí cái gì? Lúc chẳng các con mang về bao nhiêu là đặc sản núi rừng ? Cả nhà ai nấy đều thích mê những thứ đó.”
Bố Tần cũng lên tiếng: “Phải đấy, đều là một nhà, đừng thế nữa.”
Phó Minh Tuyết : “Bố, , cả năm cả tháng mới dịp, con mua chút đồ ăn thức uống biếu hai cũng là bổn phận mà. Mẹ mở xem giúp con ạ! Con mua ít t.h.u.ố.c lá với rượu ngon cho bố, còn t.h.u.ố.c bổ là dành biếu ông bà nội. Một ít bánh kẹo là cho bọn trẻ ăn vặt.”
“Ngoài , con còn mua cho và chị dâu hai xấp vải, để hai tự may quần áo mới.”
Cao Lan bước cửa thấy câu cũng chút kinh ngạc, cô ngờ em dâu mua cả phần cho .
Mẹ Tần bước mở túi .
Quả thực là nhiều đồ.
Hơn nữa món nào món nấy đều đắt đỏ .
Chỗ chắc chắn tốn ít tiền .
“Lần đừng mua những thứ nữa, tốn kém quá, chúng cần dùng đồ đến thế . Nhất là chỗ rượu chè t.h.u.ố.c lá , mua loại thế nữa, bố con ông sướng rơn cả lên cho xem.”