Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 459: Không Đề

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được , Xảo Xảo chơi cùng em gái , Việt Việt cháu cũng dắt em trai cùng chơi nhé.”

 

Mẹ Tần lên tiếng dặn dò.

 

Mẹ Phó liền đặt hai đứa nhỏ trong lòng xuống đất.

 

Tần Việt nắm lấy tay em gái , bước đến mặt hai đứa trẻ sinh đôi.

 

“Đi nào, dẫn hai em chơi đồ chơi.”

 

Cậu bé dẫn hai đứa nhỏ sinh đôi sang phía bên phòng khách.

 

Cặp song sinh đối với chị mới gặp cũng tràn đầy tò mò, thêm việc chúng thích đồ chơi tay chị.

 

Thế là cũng lẫm chẫm lon ton chạy theo .

 

Thế giới của trẻ con vốn dĩ vô cùng đơn giản.

 

Tần Việt lớn tuổi nhất nên nhường nhịn ba đứa em nhỏ.

 

, bốn đứa trẻ nhanh chơi đùa hòa thuận với .

 

Bên , Tần, Phó cùng nhà họ Tần quây quần một chỗ trò chuyện rôm rả.

 

Bố Tần sang Phó, chân thành : “Bà thông gia , một năm qua thực sự vất vả cho bà quá ! Công việc của hai đứa nó bận rộn như thế, căn bản chẳng đoái hoài gì đến gia đình và con cái, tất cả đều nhờ một tay bà trông nom cái nhà đó cùng hai đứa nhỏ.”

 

Nhìn hai đứa trẻ sinh đôi chăm bẵm bụ bẫm, khỏe mạnh và ngoan ngoãn thế , là đủ thấy bà thông gia tận tâm tận lực nuôi dạy chúng đến nhường nào.

 

Vợ chồng trẻ đứa thì nhiệm vụ biền biệt mấy tháng trời về nhà.

 

Đứa thì công việc ngập đầu ngập cổ.

 

Lại còn thỉnh thoảng công tác xa cũng mất mấy tháng liền.

 

Nếu như bà thông gia ở đó gánh vác, hai đứa nhỏ sẽ nữa.

 

Hơn nữa, cho dù thuê ngoài về trông trẻ thì ngoài thể tận tụy, hết lòng hết như bà thông gia ruột thịt .

 

Mẹ Phó liền xua tay ngay: “Có gì mà vất vả ông thông gia, hai đứa nhỏ ngoan ngoãn lời lắm. Huống hồ chúng nó công việc bận rộn cống hiến cho đất nước, ở nhà rảnh rỗi chỉ việc trông hai đứa cháu thì mệt nhọc gì .”

 

Họ mải mê trò chuyện, Cao Lan chỉ im lặng một bên lắng , chen nổi nửa lời.

 

Tuy nhiên, trong lòng cô vô cùng ngưỡng mộ em dâu , đúng là quá đỗi tài giỏi!

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nếu như cô cũng bản lĩnh như Phó Minh Tuyết thì chẳng sống khép nép, cẩn trọng từng li từng tí trong cái nhà như .

 

lúc đang trò chuyện rôm rả thì thím Lý từ bếp bước lên.

 

“Cơm nước xong xuôi cả , mời cả nhà dùng bữa thôi!”

 

Bố Tần lập tức dậy: “Đi nào, chúng ăn cơm .”

 

Cả gia đình cùng chuyển sang phía bàn ăn.

 

Người trong nhà khá đông, nhưng may mà chiếc bàn ăn cũng đủ lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-459-khong-de.html.]

Bốn đứa trẻ xếp chung một góc.

 

Mẹ Phó ngay cạnh cặp song sinh để tiện gắp thức ăn cho hai cháu.

 

Thím Lý múc sẵn cho cặp song sinh hai bát cơm nhỏ.

 

“Nào, Minh Tuyết, con cùng bà thông gia cũng uống một chút cho vui.” Bố Tần cầm chai rượu lên rót cho Phó và Phó Minh Tuyết.

 

Phó Minh Tuyết vội vàng dậy: “Bố, để con tự rót ạ.”

 

“Không cần, để bố rót cho.” Bố Tần hào sảng rót đầy chén.

 

Sau đó ông bắt gặp ánh mắt thèm thuồng, trông mong của ông cụ Tần.

 

“Bố uống , bố uống nước lọc .”

 

Ông cụ Tần:?

 

là đồ con trai bất hiếu!

 

Bữa cơm tối hôm đó diễn vô cùng vui vẻ và ấm cúng.

 

Cả một bàn đầy ắp những món ăn thịnh soạn đều do một tay Tần và thím Lý cùng chuẩn .

 

Hai tất bật bận rộn suốt cả một buổi chiều đấy!

 

Sau bữa tối, Phó và Phó Minh Tuyết còn nán trò chuyện thêm một lát.

 

cũng quá muộn.

 

hai đứa nhỏ còn quá bé, thể về nhà quá khuya .

 

Lúc về, vẫn là Tần Văn Trạch lái xe ô tô đưa ba con bà cháu về tận nhà.

 

Phó Minh Tuyết cũng từ chối.

 

đoạn đường cũng ngắn, ô tô một lát là tới nơi.

 

Đến cổng nhà, Phó Minh Tuyết lên tiếng cảm ơn: “Cảm ơn cả.”

 

“Người một nhà cả, cảm ơn cái gì mà cảm ơn! Buổi tối nhớ chú ý an đấy.”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Chẳng lẽ ban đêm kẻ dám xông cướp bóc chứ.

 

“Vâng ạ.”

 

Mấy con dắt díu hai đứa trẻ xuống xe xong, Tần Văn Trạch liền lái xe rời .

 

Mẹ Phó mở khóa cổng, cả nhà cùng bước sân.

 

Còn kịp bước chân trong nhà, Tần Khả Khả dùng chất giọng non nớt mè nheo: “Mẹ ơi, búp bê!”

 

Phó Minh Tuyết ngờ nhóc con vẫn còn nhớ kỹ chuyện đó như : “Chờ chút nào, lấy cho hai đứa ngay đây.”

 

 

Loading...