Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 466: Có Thể Chứ

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bố Tần cũng im lặng .

 

Chuyện quả thực với cô con dâu cả .

 

“Mẹ, cứ nghỉ ngơi cho khỏe , ngày mai con qua.”

 

“Được , con về !” Bà cụ Tần cũng lo cho hai đứa nhỏ ở nhà.

 

Lúc Cao Lan chảy nhiều m.á.u như thế, cộng thêm việc bà cũng ngất theo, đoán chừng hai đứa nhỏ chắc chắn dọa sợ c.h.ế.t khiếp .

 

Bố Tần bảo ông cụ về nhà cùng .

 

ông cụ từ chối.

 

Ông cụ bảo bệnh viện trông bạn già.

 

Bố Tần thấy thế, đành về nhà .

 

Về đến nhà, phát hiện vũng m.á.u sàn dọn dẹp sạch sẽ.

 

Lúc , thím Lý từ trong bếp .

 

Bố Tần liền hỏi ngay: “Thím Lý, hai đứa nhỏ ? Chúng nó ngủ ?”

 

Thím Lý lập tức : “Hai đứa trẻ bà Phó đón . Trước đó bà ghé qua nhà một chuyến, thấy hai đứa nhỏ cứ mãi thôi, liền hỏi chúng sang tứ hợp viện ngủ cùng các em . Hai đứa gật đầu đồng ý, thế là bà Phó đón luôn.”

 

Bố Tần:...?

 

nghĩ , sang bên đó ngủ cũng .

 

 

Mẹ Phó hai em trằn trọc ngủ .

 

“Đừng sợ, sẽ , các cháu ngủ , bà ở ngay đây.”

 

Ôi, đứa trẻ cũng đáng thương thật.

 

Mẹ ruột thì như thế, giờ kế ...

 

Chẳng tình hình bên bệnh viện thế nào .

 

Hy vọng đứa bé trong bụng chị dâu cả thể giữ .

 

Hy vọng bình bình an an...

 

Mắt Tần Việt vẫn đỏ hoe, bé co ro trong góc một lời.

 

May mà Tần Nhược Xảo còn nhỏ, ban nãy lâu như , lúc mệt quá nên .

 

Hai tiếng đồng hồ trôi qua trong chớp mắt.

 

Cao Lan mở mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-466-co-the-chu.html.]

 

ánh đèn huỳnh quang màu trắng, ngẩn ngơ một lát ký ức ùa về, sắc mặt lập tức biến đổi, vội vàng sờ lên bụng .

 

“Con ơi, con của mất ...”

 

cất tiếng, Tần Văn Trạch và Tần lập tức bước tới.

 

“Cao Lan, em đừng vội, con cái ... sẽ thôi.”

 

Mẹ Tần lời dối đầy thiện ý.

 

Bà cảm thấy dù thế nào chăng nữa, cũng đợi Cao Lan xuất viện mới tìm cơ hội cho cô sự thật .

 

Tần Văn Trạch giỏi dối, há miệng, thấy gì cũng xong.

 

Thế là đành ngậm miệng .

 

Cao Lan thấy con mất liền đau đớn lớn.

 

Tuy rằng đứa bé là do cô tính kế mà , nhưng hơn ba tháng qua, cô nảy sinh tình cảm sâu đậm với giọt m.á.u trong bụng.

 

Cô ngày đêm mong mỏi đứa con trong bụng thể khỏe mạnh lớn lên.

 

Có thể thông minh xuất chúng.

 

Rốt cuộc, bây giờ cho cô con mất .

 

Khoan , cô nhớ dường như băng huyết.

 

“Tần Văn Trạch, cho em , em còn thể sinh nữa ?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Sắc mặt Tần Văn Trạch vô cùng khó coi, trả lời câu hỏi thế nào.

 

Mẹ Tần ở bên cạnh sốt ruột đến phát điên.

 

Thằng con cả đầu óc vấn đề ? Lúc cứ dỗ dành chứ.

 

Thấy vẫn chịu mở miệng, bà lập tức lén đưa tay giật nhẹ áo .

 

Tần Văn Trạch gượng gạo nặn nụ an ủi: “... Được, mà, bác sĩ bảo vẫn còn hy vọng...”

 

Cao Lan ngốc, vẻ mặt của Tần Văn Trạch thì còn gì mà hiểu nữa.

 

Nước mắt cô tuôn rơi dữ dội hơn: “Tần Văn Trạch, thật cho em , em thể sinh nữa ?”

 

Nếu cô thể sinh con, sống còn ý nghĩa gì nữa?

 

“Được mà, chắc chắn mà, bác sĩ bảo em vẫn còn hy vọng, chúng cứ dưỡng cho khỏe ...”

 

Cao Lan lọt tai nữa.

 

Vừa nghĩ đến chuyện thể sinh nở nữa, cô liền uất ức dồn lên tim, lập tức hộc m.á.u ngất lịm .

 

 

Loading...