“Cao Lan...”
“Cao Lan...”
Hai con đồng thanh hét lớn.
Phó Minh Tuyết thấy , vội vàng chạy ngoài gọi bác sĩ.
“Bác sĩ, mau đến đây, bệnh nhân hộc m.á.u ngất !”
Giọng cô khá lớn, bác sĩ và y tá bên thấy liền nhanh chóng chạy .
Bác sĩ cũng tức giận: “Mọi thế hả, dặn định cảm xúc của bệnh nhân, cố gắng để tâm trạng cô kích động mạnh ?”
Trong mắt Tần Văn Trạch tràn đầy lo lắng.
Bác sĩ nhanh chóng kiểm tra, cuối cùng vị bác sĩ cũng thở phào nhẹ nhõm.
“May mà xuất huyết ồ ạt trở , nhưng tuyệt đối đừng kích động bệnh nhân nữa. Hiện tại bệnh nhân đang trong giai đoạn nguy hiểm, nếu tâm trạng d.a.o động quá lớn sẽ dễ băng huyết nữa đấy.”
“Vâng, chúng .” Tần Văn Trạch vẫn thể thở phào .
Đợi lát nữa Cao Lan tỉnh thì ?
Chắc chắn cô thể nào chấp nhận nổi.
“Bác sĩ, nếu cô tỉnh hỏi , liệu các bác sĩ thể là cô vẫn còn khả năng sinh nở ?”
Bác sĩ : “?”
“Không . Chúng thể dối như thế. Tốt nhất nhà nên hạn chế nhắc đến chủ đề mặt bệnh nhân.”
Bác sĩ xong liền rời khỏi phòng bệnh.
Lần Cao Lan bác sĩ tiêm t.h.u.ố.c nên vẫn tỉnh .
Mẹ Tần đêm nay lẽ cô sẽ tỉnh nữa, bèn mệt mỏi với Phó Minh Tuyết: “Minh Tuyết, con về !”
“Mẹ, thế còn ? Tối nay ở đây ạ?” Phó Minh Tuyết hỏi.
Mẹ Tần gật đầu: “Ừ, tối nay chắc chắn ở đây . Con về , dù ngày mai còn , lát nữa đường cẩn thận nhé.”
Phó Minh Tuyết rõ ở cũng chẳng giúp gì nhiều.
Thế là cô gật đầu: “Vâng, con xin phép về ạ.”
Trước khi , cô về phía giường bệnh một cái, gương mặt còn chút huyết sắc nào của Cao Lan khiến trong lòng cô cũng thấy khá khó chịu.
Trước khi rời bệnh viện, cô vẫn ghé qua chỗ bà cụ xem thử, thấy bà cụ vặn ngủ say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-467-khong-the-chap-nhan.html.]
Cô ở lâu mà rời khỏi phòng bệnh.
Lúc về đến nhà, cô thấy đèn trong nhà vẫn còn sáng.
Mẹ Phó cũng thấy động tĩnh bên ngoài nên mặc quần áo bước .
Bà bước , Tần Việt vốn đang cũng nhanh chóng dậy.
“Minh Tuyết, chị dâu cả của con thế nào ?”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Tình hình tệ, đứa bé giữ , lẽ cũng thể sinh nở nữa.”
Mẹ Phó bàng hoàng: “Chuyện ... chuyện ...”
lúc , một tiếng vang lên.
Tim Phó thắt , bà quên mất Tần Việt chứ?
Vừa bà cứ ngỡ Tần Việt ngủ say, ngờ thằng bé vẫn còn thức.
Lúc tiếng , Phó Minh Tuyết cũng thấy Tần Việt đang bước .
Cô ngạc nhiên, thằng nhóc ở đây?
Không khỏi sang .
Đứa nhỏ đang ở trong nhà mà cô cũng chẳng nhắc một câu.
Nếu nhắc thì cô những lời đó.
“Thím ơi, thật là dì thể sinh con nữa ? Em trai trong bụng cũng còn nữa thím?”
Đôi mắt Tần Việt đỏ hoe.
Cậu bé thực sự cố ý mà.
Phó Minh Tuyết:...
Mẹ Phó lúc mới lên tiếng: “Mẹ đón hai đứa nhỏ về nhà .”
“Thím ơi, những lời thím là thật ạ?” Tần Việt hỏi nữa.
Phó Minh Tuyết thở dài.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô thực sự khó trả lời câu hỏi .
“... Đứa bé trong bụng sảy mất , còn những chuyện khác thì thím lỡ lời thôi, con cái sẽ . Chuyện xảy thì cháu cũng đừng tự trách quá, lớn sẽ giải quyết thỏa.”
“Điều cháu cần bây giờ là gác chuyện , ngủ một giấc thật ngon, đợi dì Lan xuất viện cháu hãy sang xin dì thật đàng hoàng.”