Đêm , trái tim của thiếu niên nhỏ vỡ vụn, nước mắt tuôn rơi suốt cả đêm.
Sáng hôm tỉnh dậy, Phó dáng vẻ của bé dọa cho giật nảy .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thằng nhóc ... chẳng lẽ thức trắng cả đêm?
“Sao dậy sớm thế cháu?”
“Bà ơi...” Giọng Tần Việt khàn đặc như vịt đực.
Mẹ Phó thấy giọng thằng bé thì thầm thở dài một tiếng trong lòng.
“Nếu ngủ thì ngủ thêm chút nữa , còn ngủ thì dậy cùng bà.”
Tần Việt nhanh chóng mặc quần áo.
Mẹ Phó bé một cái bước xuống giường lò.
“Đi nào, rửa mặt đ.á.n.h răng .”
Trong nhà sẵn bàn chải đ.á.n.h răng dự phòng, là con gái bà mua nhiều đưa cho bà cất .
Dù thì con gái bà còn yêu cầu cặp song sinh tròn hai tuổi là tập đ.á.n.h răng .
Nếu để bà thì đứa con gái của bà đúng là kiểu cách thích vẽ chuyện, trẻ con bé tí tẹo thế thì đ.á.n.h răng gì cơ chứ?
Tần Việt lớn ngần , việc vệ sinh cá nhân tự .
Mẹ Phó thấy bé chuẩn xong xuôi liền bảo: “Đi thôi! Vào nhóm lửa giúp bà.”
Bà xong, Tần Việt liền tỏ vô cùng hăng hái.
Hai bà cháu bếp.
Điều kiện sống của nhà họ Tần , thêm thím Lý đỡ đần nên Tần Việt từng nhóm lửa bao giờ, bé thậm chí còn từng bước chân bếp.
Dù thì đây ruột Lam Thanh Mạn vẫn cưng chiều đứa con trai , cho rằng con trai bếp.
Vì , khi Phó dạy cách nhóm lửa, Tần Việt chụm củi vô cùng chăm chú.
Cậu bé vốn thông minh, học một cái là ngay.
Mẹ Phó thấy liền khen vài câu, đó bắt đầu nấu bữa sáng...
lúc bữa sáng sắp nấu xong, Tần Việt bỗng nhiên thốt lên một câu: “Bà ơi, tối... tối nay cháu thể ngủ ở đây nữa ạ?”
Đôi mắt bé tràn đầy mong đợi Phó.
Mẹ Phó thì thoáng ngạc nhiên, nhưng ngay đó liền mau: “Tất nhiên là , cháu ở bao lâu cũng .”
Trên mặt Tần Việt lập tức nở nụ : “Bà ơi, cháu với em gái cùng ở đây ạ?”
“Tất nhiên là , hai đứa ở bao lâu cũng hết.” Bản Phó vốn là mềm lòng.
Nhìn ánh mắt tràn đầy mong mỏi của đứa trẻ , bà thể đồng ý cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-468-co-khong-the-thay-mat.html.]
“Cháu cảm ơn bà ạ!” Tần Việt hiểu chuyện lời cảm ơn.
Điều khiến Phó càng thêm thương xót bé.
Bà cảm thấy đứa nhỏ hôm qua va Cao Lan chắc chắn cũng là vô tình mà thôi.
Lúc Phó Minh Tuyết thức dậy, mấy đứa trẻ đều rời giường.
Quần áo của cặp song sinh đương nhiên là do Phó mặc giúp.
Khả năng tự lập của hai bé vẫn vững đến mức .
Có điều, hai nhóc tỳ thấy trai chị gái thì mừng rỡ vô cùng.
Mới sáng sớm tinh mơ, hai đứa hớn hở khoe đồ chơi của cho chị xem...
Phó Minh Tuyết thật ngờ dậy muộn nhất chính là .
“Lát nữa con định ghé qua bệnh viện ?”
Lúc Phó hỏi câu , Tần Việt dỏng tai lên ngóng.
“Vâng, con qua bệnh viện một chuyến , chắc là kịp giờ. Với , con đưa hai đứa nhỏ đến trường nữa.”
Tần Việt đang học tiểu học, hôm nay chắc chắn đến trường.
Còn Tần Nhược Xảo thì hiện đang học ở trường mẫu giáo Dục Hồng.
Cũng đưa cô bé sang đó.
Lúc , Tần Việt lập tức bước : “Thím ơi, cháu thể đến bệnh viện thăm dì Lan ?”
Cậu bé xin cô .
Tuy rằng cố ý, nhưng thực sự gây tổn thương cho dì Lan.
Nếu dì Lan tức giận đ.á.n.h , sẽ né tránh một cái nào.
Cho dù đ.á.n.h thì cũng là điều nên chịu, ai bảo bất cẩn như thế.
Phó Minh Tuyết nghĩ ngợi một lát bảo: “Hai ngày cháu tạm thời đừng qua đó vội. thím sẽ chuyển lời xin của cháu.”
Cô sợ đứa nhỏ mà sang thì Cao Lan thể sẽ kích động hơn.
Có lẽ đợi sức khỏe của Cao Lan khá hơn một chút mới để đứa bé sang thăm.
Trong mắt Tần Việt ánh lên nỗi thất vọng tràn trề, giọng cũng chùng xuống: “... Cháu cảm ơn thím, cháu đợi thêm hai ngày nữa ạ.”
Phó Minh Tuyết đưa tay xoa nhẹ mái tóc bé.
Dịu dàng : “Ngoan lắm!”
Đứa trẻ hiểu chuyện.
cô thể mặt Cao Lan lời tha thứ .