lúc bọn họ ăn xong bữa sáng chuẩn xuất phát thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Phó Minh Tuyết bước mở cửa.
Khi thấy tới là bố chồng, cô chút ngạc nhiên.
ngay đó cô liền hiểu ông đến để gì.
“Bố! Bố mau nhà ạ!”
“Bố đến đón hai đứa nhỏ học.” Bố Tần bước sân.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đây thực là thứ hai bố Tần tới đây.
Phải công nhận rằng khu tứ hợp viện quả thực .
Nhìn thấy của Phó Minh Tuyết, ông liền cất tiếng chào hỏi: “Bà thông gia! Hôm qua hai đứa nhỏ phiền bà quá!”
Mẹ Phó liền ngay: “Không phiền chút nào , chúng ngoan ngoãn lắm. Ông thông gia đến đúng lúc thật, hai đứa nhỏ vẻ thích ở đây, cặp song sinh cũng quấn chị lắm. Hay là cứ để chúng ở bên một thời gian ông?”
Lời thốt , chỉ bố Tần ngạc nhiên.
Mà ngay cả Phó Minh Tuyết cũng phần bất ngờ.
Mẹ cô quyết định chuyện từ lúc nào thế? Sao chẳng bàn với cô một tiếng nhỉ?
Bố Tần sững sờ một lát, lập tức mở lời: “Chuyện ... thế thì vất vả cho bà quá...”
“Không , đằng nào cũng chỉ là thêm đôi đũa bát cơm thôi mà. Hơn nữa hai đứa ngoan lắm, thể chơi cùng Khả Khả với Hạo Hạo. Vả ban đêm giường lò bên cũng đủ rộng, ngủ thoải mái lắm, hai đứa nó còn thích ngủ giường lò nữa .”
Bố Tần:...?
Sao thích cho ? Ở nhà gì giường lò, chắc hai đứa nhỏ cảm thấy mới lạ lắm.
Để bọn trẻ ở đây đương nhiên cũng , nhưng một trông bốn đứa trẻ thì quá vất vả cho bà thông gia .
Lúc , Phó Minh Tuyết lên tiếng: “Bố, nếu hai đứa nhỏ ở đây thì cứ để chúng ở ạ. Còn chuyện học thì tiện đường con qua trường của Tần Việt, con thể đưa thằng bé cùng. Chỉ cần nhà đón lúc tan học là .”
Bố Tần thấy thế khỏi sang cháu trai .
Thấy thằng nhóc đang dùng ánh mắt tràn ngập mong đợi .
Rõ ràng chuyện thể là do chính thằng bé chủ động xin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-469-chac-han-se-kho-long-nguoi-ngoai.html.]
Nghĩ ngợi một lát, ông : “Vậy cũng , chỉ là vất vả cho bà thông gia quá.”
Tần Việt thấy ông nội đồng ý cho và em gái ở , vẻ vui mừng hiện rõ mồn một gương mặt.
Bố Tần thấy thế, trong lòng kìm tiếng thở dài sâu kín.
“Tần Việt, cháu ở bên lời bà ngoại và thím, phụ giúp trông nom các em, ?”
Tần Việt lập tức dõng dạc đáp: “Cháu ạ, ông nội, cháu sẽ .”
Phó Minh Tuyết:...?
Bản vẫn chỉ là thằng nhóc con mà! Lấy tinh thần trách nhiệm lớn lao thế .
Bố Tần bé một cái, sang với hai con Phó Minh Tuyết: “Quần áo của chúng sẽ bảo thím Lý thu dọn mang sang đây. Ngoài , việc đưa đón hai đứa học mỗi ngày cứ để Tần Văn Trạch tự lo liệu.”
Vốn dĩ phiền con dâu út và bà thông gia quá nhiều .
Làm thể để cô con dâu út bận rộn trăm công nghìn việc thế đưa đón em Tần Việt học nữa chứ?
Chuyện dứt khoát .
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng ạ!”
Lần bố Tần đến là để đón hai đứa nhỏ học.
“Tần Việt, cháu với em gái mau lên xe , ông đưa hai đứa đến trường .”
Tần Việt nắm tay em gái, hai đứa chào tạm biệt Phó và thím Phó Minh Tuyết lên xe rời .
“Ôi, hai đứa nhỏ đúng là...” Bảo đáng thương ư, cũng chẳng đáng thương lắm, dù điều kiện nhà họ Tần như .
Lại ông bà nội hiểu lý lẽ yêu thương.
bảo đáng thương thì cũng đáng thương thật.
Mẹ ruột gì rời thì ngay kế, hai bên còn kịp chung sống hòa thuận bao lâu thì chẳng may đụng sảy đứa con trong bụng kế.
Thế thì con đối mặt với kiểu gì?
Nếu kế vẫn còn khả năng sinh nở thì khi theo thời gian cũng dần dà nguôi ngoai chuyện cũ.
Đằng kế tổn thương thể đến mức thể sinh nữa, tâm trạng chắc hẳn sẽ khó lòng nguôi ngoai.