Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 470: Sao Lại Khéo Bất Cẩn Đến Thế

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai đứa nhỏ lên xe.

 

Bố Tần vốn định bảo tiện đường đưa Phó Minh Tuyết cùng luôn.

 

Phó Minh Tuyết từ chối.

 

“Bố, cần ạ, con tự đạp xe . Huống hồ giờ vẫn còn sớm, con định ghé qua bệnh viện thăm chị dâu cả .”

 

“Vậy cũng , con mau ! Nhớ đừng để muộn giờ ở trường đấy.”

 

Bố Tần xong liền xe rời .

 

Phó Minh Tuyết chiếc xe chạy cũng chuẩn xuất phát.

 

“Mẹ cần thăm một chuyến ?” Mẹ Phó hỏi.

 

Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Không cần .”

 

Vốn dĩ bây giờ Cao Lan đang chìm trong đau đớn, tâm trạng tiếp xúc với ngoài.

 

“Được .” Mẹ Phó thực cũng cảm thấy lúc đến tiện.

 

Chỉ là bà rõ phong tục tập quán ở đất Bắc Kinh thế nào.

 

Con gái bảo cần thì nữa.

 

“Mẹ, con đây. Nếu chợ thì cứ mua tạm chút đồ thôi nhé, con nhờ mua cá với thịt , nhưng đợi chiều con từ trường về mới mang về .”

 

Mẹ Phó ngạc nhiên: “Hả, nhờ mua cá thịt ? Được , , cần phiền , dắt mấy đứa nhỏ chợ là ...”

 

Phó Minh Tuyết đáp câu .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

thì cá thịt mà cô đều là phần thưởng của hệ thống.

 

Lâu lấy , chất đống trong gian một đống lớn, cô tìm cơ hội mang ngoài mới .

 

“Mẹ, con đây.” Phó Minh Tuyết dắt xe đạp đạp .

 

Đầu tiên cô tới bệnh viện.

 

Vừa đến cửa phòng bệnh, cô thấy tiếng bên trong...

 

“Tần Văn Trạch, em thể sinh con nữa ...”

 

Mắt Cao Lan sưng húp lên.

 

thể chấp nhận việc đứa con sảy, nhưng cô thực sự cách nào chấp nhận nổi kết cục thể .

 

Tại thành thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-470-sao-lai-kheo-bat-can-den-the.html.]

 

“Cao Lan, xin ...”

 

Tần Văn Trạch cô suy sụp đau đớn, cũng an ủi thế nào.

 

Anh thể con cũng chẳng .

 

cũng hai đứa con ruột thịt, còn Cao Lan thì .

 

Tóm , lúc gì cũng đều trở nên vô cùng gượng gạo, nhạt nhẽo.

 

Cảm xúc của Cao Lan vô cùng kích động.

 

“Tần Văn Trạch, xin thì ích gì chứ? Là em thể sinh nữa !”

 

Tần Văn Trạch nghẹn lời, hồi lâu mới cất tiếng: “Cao Lan, em đừng sốt ruột, sẽ cách mà, chúng khám thêm các bác sĩ khác xem .”

 

“Hừ, bác sĩ của bệnh viện là giỏi nhất , còn tìm nữa?” Cao Lan lúc hận đến thấu xương.

 

Cả đời thể một đứa con do chính sinh .

 

Điều bắt cô sống tiếp thế nào đây?

 

Cô gả cho Tần Văn Trạch, lúc nào cũng cẩn thận từng li từng tí lấy lòng từng trong nhà họ Tần.

 

Thậm chí cô từng ý định một kế độc ác.

 

Luôn nghĩ sẽ coi hai đứa trẻ đó như con ruột mà nuôi nấng.

 

Rốt cuộc, đứa con cô khó khăn lắm mới m.a.n.g t.h.a.i đứa con riêng đụng sảy mất... Thằng bé thực sự cố ý ?

 

Chuyện khiến cô khó lòng nghĩ theo hướng đó.

 

Tần Việt tuy mới tám tuổi nhưng từ đến nay vô cùng thông minh và trầm tĩnh hiếm thấy.

 

Có lẽ gán hai chữ trầm tĩnh lên một đứa trẻ mới tám tuổi thì phần thích hợp.

 

thực tế Tần Việt đúng là như , điều đó khiến cô nghĩ đến một cụm từ, chính là “già dặn tuổi”.

 

Một đứa trẻ như thế, khéo bất cẩn đến mức chứ?

 

Tần Văn Trạch đến ba chữ “giỏi nhất ”, trong đầu bỗng nhiên lóe lên tên của một vị bác sĩ.

 

Anh lập tức : “Có, một , cô giỏi lắm, cô là bác sĩ thiên tài từ nước ngoài trở về, y thuật cực kỳ cao minh, từng cứu Văn Hoắc, ngay cả Xảo Xảo gặp nạn cũng là do vị bác sĩ đó cứu sống.”

 

“Anh sẽ tìm cô chữa trị cho em.”

 

“Th... thật ?” Trong ánh mắt tuyệt vọng của Cao Lan nhen nhóm lên một tia hy vọng.

 

 

Loading...