Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 471: Đứng Nói Không Biết Đau Lưng

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

tìm cô đến khám cho em, nếu thì nhất, nếu ... thì chúng cứ sống bên .”

 

Cao Lan thấy câu , chút hy vọng nhen nhóm trong lòng lập tức chìm nghỉm xuống đáy vực.

 

Thế nào gọi là sống bên ?

 

thể sinh con, thể nữa, thế thì còn sống thế nào ?

 

Sau đây?

 

Phó Minh Tuyết bên ngoài còn lúc nên đẩy cửa phòng bệnh bước .

 

“Minh Tuyết, con đến đấy !”

 

Tiếng của Tần bỗng nhiên vang lên.

 

Tình huống khiến Phó Minh Tuyết ngượng ngùng c.h.ế.t.

 

Cô trấn tĩnh đầu : “Mẹ!”

 

ở bên trong thấy hai tiếng ngoài cửa phòng bệnh cũng ngừng cuộc tranh cãi.

 

“Vào con! Chị dâu con tỉnh .”

 

“Vâng!” Phó Minh Tuyết vờ như điềm nhiên đẩy cửa phòng bệnh bước .

 

Trên mặt cô hề để lộ nửa phần lúng túng của kẻ lén.

 

Trời đất chứng giám, nãy cô thật sự cố ý trộm.

 

Chỉ là bên trong đang cãi cọ ầm ĩ, cô tiện cứ thế xông .

 

“Chị dâu!”

 

Cao Lan thấy cô, trong lòng càng thêm đắng chát.

 

Tại những mệnh đến thế?

 

Còn phần của cô trắc trở, lận đận đến nhường ?

 

Lúc chẳng còn chút tâm trí nào để ứng phó với ngoài.

 

Phó Minh Tuyết lấy chỗ quà mang theo .

 

Là hai hộp sữa bột cùng một ít hoa quả.

 

Hết cách , gấp gáp thế thì mua? Dẫu cho cửa hàng mở cửa thì cô cũng chẳng nhiều thời gian để chọn lựa.

 

Đành lấy đồ sẵn trong hệ thống dùng , may mà đồ hệ thống xuất phẩm đều hơn nhiều so với mua ở bên ngoài.

 

Tần Văn Trạch vội vàng đón lấy đống đồ: “Em dâu lòng quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-471-dung-noi-khong-biet-dau-lung.html.]

 

Gặp chuyện thế , Phó Minh Tuyết cũng chẳng nên an ủi .

 

“... Chị dâu! Mọi chuyện cứ lấy việc tẩm bổ thể đầu .”

 

dưỡng khỏe thì ích gì chứ?” Cao Lan nghĩ đến là đau đớn khôn xiết: “ còn chẳng sinh đẻ nữa.”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Cứu mạng, thế bảo cô tiếp lời thế nào, khuyên can đây?

 

Trong lúc cô còn đang cân nhắc xem nên mở lời an ủi thế nào thì Tần ở bên cạnh nhanh miệng : “Cơ thể là của chính con, dưỡng khỏe vô ích ? Bác sĩ cũng khẳng định tuyệt đối, ngộ nhỡ vẫn còn chữa thì ?”

 

“Hơn nữa, cả đời phụ nữ chỉ mỗi việc sinh con đẻ cái, như con bé Văn Anh đấy, nó còn chẳng thèm lấy chồng sinh con...”

 

Mọi khi, Cao Lan chẳng bao giờ dám cãi chồng nửa câu.

 

lúc , cô kìm nén nổi nữa: “Chuyện đó mà giống ? Nó là thể sinh nhưng tạm thời lấy chồng, còn con là sinh nữa .”

 

Sắc mặt Tần lập tức trở nên vô cùng khó coi.

 

“Bây giờ chuyện cũng xảy , con bảo đây?” Không năng khó , mà thực sự từ bốn giờ sáng lúc cô tỉnh dậy đến giờ, cứ luôn miệng lóc ầm ĩ xoay quanh vấn đề .

 

Bà cũng hết cách .

 

Lời thốt , nước mắt Cao Lan càng tuôn rơi dữ dội hơn: “ c.h.ế.t cho xong...”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mẹ Tần và Tần Văn Trạch cùng lúc biến sắc.

 

Đặc biệt là khi thấy Cao Lan vùng vẫy trèo xuống giường bệnh.

 

Phó Minh Tuyết vội vàng tiến lên giữ chặt cô .

 

“Chị dâu, chị đừng nghĩ quẩn như thế, thực ...”

 

Cao Lan giơ tay đẩy mạnh cô .

 

“Cô tránh , mấy đều đau lưng, đây là sinh nữa, đổi là cô thử xem, cô nghĩ thoáng ?”

 

Phó Minh Tuyết thấy câu liền lùi hai bước.

 

đau lưng thật, quả thực tài nào đồng cảm nổi. Coi như nhiều lời .”

 

đầu sang: “Mẹ, cả, lát nữa con dạy học, con xin phép về .”

 

Nói xong liền sải bước ngoài.

 

Lúc , Tần Văn Trạch đuổi theo ngoài, gọi giật Phó Minh Tuyết : “Em dâu, xin em, giờ tâm trạng cô đang suy sụp nên mới ăn lựa lời, em đừng để bụng nhé.”

 

 

Loading...