Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 475: Tìm Tới Tận Nhà

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau bữa cơm, Phó thấy bốn đứa trẻ rủ sân chơi thì kéo con gái sang một góc.

 

Bà khẽ hỏi: “Tối nay con qua bệnh viện nữa ?”

 

Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Không qua nữa . Giờ con qua đó cũng thích hợp, dù con cũng khuyên nhủ dỗ dành . Thôi , trong lòng con tự tính toán .”

 

Mẹ Phó liền đoán đôi phần, chắc hẳn sáng nay con gái đến bệnh viện thăm thì cô chị dâu cả buông lời gì đó khó .

 

con gái cũng , cái miệng của nó mắng thì sắc sảo, chứ bảo mấy lời an ủi tình cảm thì e là chẳng xong.

 

“Được, trong lòng con hiểu rõ là .”

 

Phó Minh Tuyết vẫn bớt chút thời gian kể chuyện cho bốn đứa trẻ .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Nào, đến giờ kể chuyện , hôm nay chúng sẽ kể...”

 

“Mẹ ơi, việc ạ! Mẹ vất vả như thế, đừng kể chuyện cho bọn con nữa, để cả kể cho bọn con .”

 

Cậu nhóc Tần Hạo một chút cũng đôi tai non nớt của chịu khổ.

 

Tần Khả Khả đối với mấy câu chuyện của cũng chẳng hào hứng tí nào.

 

Bởi vì chẳng hiểu mô tê gì hết.

 

Thế nên trai dứt lời, cô bé cũng vội vàng gật đầu phụ họa theo: “Bọn con cả kể, vất vả , nghỉ ngơi ạ.”

 

Tần Việt:...?

 

Cậu thì kể chuyện gì cơ chứ?

 

Tiểu Khả Khả vô cùng lanh lợi, trực tiếp nắm lấy bàn tay của cả.

 

“Anh cả ơi, cả, kể chuyện cho bọn em ?”

 

Tần Việt ánh mắt long lanh đầy mong đợi của cục bột nhỏ, đành c.ắ.n răng gật đầu: “... Được.”

 

Cặp sinh đôi lập tức kéo tay tọt trong phòng.

 

Tần Nhược Xảo hiểu rõ tình hình thế nào, nhưng thấy trai kể chuyện cho các em thì cô bé cũng cùng.

 

Thế là cũng lon ton bước theo .

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Khoan , thế ý gì đây?

 

Cô vất vả lắm mới bớt chút thời gian rảnh rỗi , kết quả là hai cái nhóc tì thèm , còn dám chê chuyện cô kể nữa chứ?

 

Chuyện cô kể chán đến thế cơ ?

 

Toàn là danh nhân truyện ký mang tính giáo d.ụ.c sâu sắc cả đấy chứ!

 

Chậc, đúng là lũ trẻ con thưởng thức.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-475-tim-toi-tan-nha.html.]

lúc , bên ngoài cổng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

 

Phó Minh Tuyết vốn định phòng liền ngoắt mở cổng ngay.

 

Khi thấy sừng sững bên ngoài, cô phần ngạc nhiên.

 

“Xưởng trưởng Lưu?”

 

“Ai chà, Tổ trưởng Phó, cô ở chỗ quả thực tìm bở cả tai, may mà tiểu Tống dẫn đường, nếu thì thật sự chẳng tài nào tìm nổi chỗ .”

 

Xưởng trưởng Lưu , Phó Minh Tuyết mới để ý thấy Tống Minh Nguyệt đang nép lưng ông .

 

Tống Minh Nguyệt thấy cô Phó sang , khỏi căng thẳng lí nhí : “Cô Phó, Xưởng trưởng Lưu bảo em dẫn đường cho bác ...”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Chỉ là dẫn đường thôi mà, cô bé việc gì căng thẳng đến thế?

 

“Hai ăn cơm tối ?”

 

Tống Minh Nguyệt gật đầu: “Dạ em ăn ạ.”

 

“Vậy thì mau nhà chuyện.” Phó Minh Tuyết nghiêng nhường lối cho hai bước trong sân.

 

Trên tay Xưởng trưởng Lưu còn xách theo hai túi đồ lỉnh kỉnh.

 

Mẹ Phó thấy tiếng động lạ cũng từ trong bếp bước .

 

Đập mắt bà là hai xa lạ.

 

“Đây là cháu ạ. Mẹ, đây là Xưởng trưởng Lưu và một bạn học của con, Tống Minh Nguyệt.”

 

Tống Minh Nguyệt lập tức cất tiếng chào Phó: “Cháu chào bác gái ạ!”

 

Xưởng trưởng Lưu cũng đon đả chào theo: “Chào bà chị nhé!” Ông cũng ngờ của Phó Minh Tuyết trông trẻ trung, phúc hậu đến .

 

năm nay ông cũng 57 tuổi , gọi một tiếng bà chị xưng hô cũng chẳng sai chút nào.

 

Mẹ Phó phản ứng nhanh nhạy: “Chào... chào hai , mau mời nhà uống nước.”

 

Xưởng trưởng Lưu vội vàng xua tay : “Thôi , chút việc gấp cần tìm Tổ trưởng Phó tới xưởng một chuyến, Tổ trưởng Phó giờ cô rảnh ?”

 

Phó Minh Tuyết thấy ông đích tìm tới tận nhà như thế .

 

Vậy thì chắc chắn là chuyện quan trọng, một chuyến .

 

“Cháu rảnh, chúng luôn bây giờ !”

 

“Được, quá! Chào bà chị, xin phép đưa cô nhé!”

 

Mẹ Phó:...?

 

“Vâng, chào... chào ông!”

 

 

Loading...