Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 477: Đều Là Những Kẻ Cuồng Công Việc

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay lập tức, ông gọi Tiểu Lý khi đó vẫn về phòng.

 

“Tiểu Lý, đưa cô Phó về nhà an đấy?”

 

Tiểu Lý ngơ ngác: “Dạ, mà! Cô Phó về ạ?”

 

Xưởng trưởng Lưu:...?

 

“Cậu đưa về? Vậy chẳng lẽ cô vẫn còn ở trong phòng họp ?”

 

Ông nâng cổ tay lên đồng hồ, mười hai giờ đêm .

 

Ông bước nhanh ngoài: “Đi, chúng mau qua đó xem .”

 

Người ngày mai còn đến trường đại học dạy học nữa.

 

Muộn thế .

 

Tiểu Lý thấy liền vội vã chạy theo .

 

Thế nhưng, khi hai đến phòng họp.

 

Bên trong phòng họp trống , chẳng lấy một bóng .

 

Điều khiến bọn họ vô cùng lấy lạ.

 

“Ơ kìa, hết nhỉ?”

 

“Xưởng trưởng Lưu, khi nào họ tan về nhà hết ?”

 

Bằng , chẳng một ai thế ?

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Xưởng trưởng Lưu thấy bàn họp vẫn còn tài liệu, hơn nữa đèn đuốc lúc vẫn sáng trưng, liền cảm thấy chuyện đó là thể nào.

 

“Chúng sang bên phân xưởng xem .”

 

Bên là phân xưởng nghiên cứu phát triển động cơ.

 

Tiểu Lý vội vàng bám theo.

 

Đến khi họ bước phân xưởng nghiên cứu, liền thấy nhóm biến mất ở phòng họp lúc nãy đều đang tập trung đông đủ ở đây.

 

ở vị trí trung tâm vây quanh, chẳng chính là cô Phó mà họ đang tìm kiếm ?

 

Xưởng trưởng Lưu bước tới: “Sao các đồng chí vẫn để cô Phó về thế? Ngày mai cô còn đến trường lên lớp nữa đấy.” Hay là để ngày mai bảo Phó Minh Tuyết ghé một chuyến?

 

Phó Minh Tuyết tự lên tiếng: “Không vội ạ, chỗ đợi thêm một lát nữa thôi.”

 

Thế là một “đợi thêm một lát” trôi qua thêm một tiếng rưỡi nữa.

 

“Được , tạm thời cứ như , ngày mai sẽ ghé qua một chuyến.”

 

Phó Minh Tuyết dứt lời, vốn đang lưu luyến nỡ để cô về liền mừng rỡ mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-477-deu-la-nhung-ke-cuong-cong-viec.html.]

 

Ngay cả Xưởng trưởng Lưu nãy giờ vẫn ở bên ngoài, thấy tối mai cô sang, cũng vui mừng khôn xiết.

 

“Tiểu Lý, mau đưa cô Phó về , nhất định đưa cô Phó về đến tận nhà an đấy nhé.”

 

Sau đó ông sang với Phó Minh Tuyết: “Chiều mai sẽ bảo Tiểu Lý qua đón cô...”

 

“Không cần ạ, tự đạp xe qua là . , đăng ký xin chỗ ông một ít linh kiện điện, nhờ các thợ cả độ chiếc xe đạp của một chút.”

 

Nhờ vả khác bằng tự sẵn.

 

Đã kinh nghiệm cải tiến xe , giờ độ thêm một chiếc nữa đối với cô cũng dễ dàng và nhanh chóng hơn nhiều.

 

cần một chiếc xe đạp điện.

 

Xưởng trưởng Lưu từng chuyện đây cô từng tự cải tiến xe đạp, lúc thấy cô độ chiếc xe đạp ở Bắc Kinh, ông chút do dự đồng ý ngay.

 

“Thiếu vật liệu gì cô cứ thẳng với bên phân xưởng, hoặc là bảo với Tiểu Lý, để Tiểu Lý chuẩn đầy đủ hết cho cô.”

 

“Vâng.” Phó Minh Tuyết chào tạm biệt theo Tiểu Lý ngoài.

 

Tiểu Lý lái xe đưa cô về đến tận cổng nhà.

 

Đợi cô bước trong sân, mới an tâm lái xe rời .

 

Phó Minh Tuyết rón rén thật khẽ khàng...

 

Thế nhưng lát , Phó vẫn từ trong phòng bước .

 

“Sao về muộn thế con?”

 

“Có nhiều vấn đề cần giải quyết ạ. Mẹ ơi, đừng thức đợi con nữa nhé.”

 

Mẹ Phó trả lời câu đó của cô, chỉ bảo: “Để nấu cho con chút gì ăn...”

 

Nói xong bà liền định về phía nhà bếp.

 

Phó Minh Tuyết vội vàng giữ bà : “Mẹ ơi, con ăn , con tranh thủ chợp mắt một lát, cũng mau ngủ sớm ạ.”

 

Nếu còn ăn uống nữa, e là đến ba giờ sáng mới ngủ mất.

 

“Được , thế con mau ngủ .” Mẹ Phó về phòng.

 

Phó Minh Tuyết tắm rửa , đó mới về phòng ngủ.

 

Sáng hôm khi tỉnh dậy, cô phát hiện là sáu giờ sáng.

 

Trong vẫn còn vương chút cảm giác buồn ngủ.

 

Thế nhưng khi nán một phút, cô vẫn dứt khoát dậy.

 

Đối với một kẻ cuồng việc mà , chân lý sống chính là: Sống cần chi ngủ nhiều, c.h.ế.t ắt ngủ ngàn thu.

 

 

Loading...