Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 478: Đợi Sang Năm Các Con Nhận Biết Được Năm Nghìn Chữ

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết khẽ vỗ vỗ cho tỉnh táo hẳn.

 

Sau đó cô mặc quần áo rời giường.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Khi bước ngoài sân, cô thấy cả bốn đứa trẻ đều dậy từ lúc nào.

 

Bốn đứa nhỏ thấy cô liền đồng thanh cất tiếng chào:

 

“Cháu chào thím ạ!”

 

“Con chào ạ!”

 

Cô em gái trong cặp sinh đôi còn lon ton chạy gần cô, giơ hai tay đòi bế.

 

Phó Minh Tuyết cúi bế bổng nhóc con lên.

 

Vốn định thơm một cái má con bé, cô mới sực nhớ còn đ.á.n.h răng rửa mặt.

 

Thế là cô liền đặt nhóc con xuống đất: “Mẹ đ.á.n.h răng rửa mặt nhé.”

 

“Mẹ ơi, con lấy kem đ.á.n.h răng cho nhé.”

 

Lời của bé Tần Hạo khiến Phó Minh Tuyết khỏi kinh ngạc.

 

Giờ cô còn hưởng cả đãi ngộ cơ đấy?

 

Thằng bé từ khi nào trở nên hiểu chuyện thế nhỉ? Lại còn lấy kem đ.á.n.h răng cho cô nữa chứ?

 

Ngay khi cô thấy nhóc con vụng về, sức bóp một cục kem đ.á.n.h răng to đùng trượt tay rơi bẹp xuống đất.

 

Cô nên cảm động đây?

 

Hay là cảm động đây?

 

Thực thì, cô cũng quá cần lòng hiếu thảo , tự cô mà.

 

“Tốt lắm, con giỏi quá!” Cô một câu khen ngợi trái với lương tâm.

 

Gương mặt thằng bé đỏ bừng lên vì ngượng, nhưng rõ ràng là đang vui sướng.

 

“Mẹ ơi, xong ạ.”

 

Lúc Phó từ trong nhà bước : “Tối qua bọn nó thằng Việt kể chuyện, hình như là chuyện cứu gì đó...”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Hóa là vì thế!

 

Cô đưa mắt về phía Tần Việt.

 

Tần Việt ngượng ngùng cúi gầm mặt xuống.

 

“Việt Việt giỏi lắm! Tối nay cháu cứ tiếp tục kể chuyện cho các em nhé, đúng , lát nữa thím sẽ đưa thêm bài tập cho cháu.”

 

Mẹ Phó:...?

 

Lại bắt đầu gây tội đấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-478-doi-sang-nam-cac-con-nhan-biet-duoc-nam-nghin-chu.html.]

Thằng bé Tần Việt tự nó bài tập , con cứ nhất thiết giao thêm cho nó gì.

 

Phó Minh Tuyết nhanh chóng đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuôi.

 

Đến giờ ăn sáng, cả gia đình cùng quây quần bên .

 

Sau khi Phó dọn dẹp bát đũa cho cả nhà xong xuôi, bà liền sang đứa con gái vô tâm vô tính của : “Tối qua con về muộn như thế, sáng nay sớm thế , tinh thần con chịu đựng nổi đấy?”

 

“Mẹ ơi, đừng lo, tinh thần con đang phấn chấn lắm! Dẫu con vẫn còn trẻ mà, sức khỏe còn dư dả vốn liếng lắm. Hơn nữa, ngày nào cũng bồi bổ cho con đủ thứ, tinh thần con mà thì mới là vấn đề đấy ạ.”

 

Mẹ Phó:...?

 

“Mau ăn cơm của con .”

 

Bà chẳng buồn cô thao thao bất tuyệt nữa.

 

Cả nhà ăn cơm xong bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

 

Mẹ Phó định dậy mở cửa thì Tần Việt nhanh chân chạy một bước.

 

“Bà ngoại, để cháu mở cửa cho ạ.”

 

Thằng bé chạy mở cổng, bên ngoài quả nhiên là ông nội.

 

“Ông nội!”

 

Bố Tần gật đầu sải bước trong sân.

 

Phó Minh Tuyết thấy bố chồng đến liền cất tiếng chào ngay: “Bố ạ.”

 

Bố Tần ừ một tiếng, đó cất lời chào Phó.

 

Mẹ Phó đáp một tiếng sang giục hai đứa trẻ: “Hai đứa chuẩn xong cả , mau thôi con!”

 

“Cháu chào bà ngoại, cháu chào thím ạ!”

 

Hai đứa trẻ chào tạm biệt Phó và Phó Minh Tuyết xong liền theo ông nội rời .

 

Hai đứa bé sinh đôi vô cùng ngưỡng mộ chị đeo cặp sách học.

 

“Mẹ ơi, con với trai cũng học cơ!”

 

Phó Minh Tuyết con bé, chuyển ánh mắt sang đứa còn , thấy cả hai nhóc tỳ đều trưng vẻ mặt khao khát vô cùng.

 

Chậc, đúng là trẻ con ở tầm tuổi ngây thơ nhất trần đời.

 

Đợi đến lúc tống chúng nó trường học thật, khéo một ngày chẳng thèm ở nữa .

 

“Bây giờ các con còn bé quá, đợi sang năm các con nhận năm nghìn chữ, sẽ cho các con học nhé.”

 

Hai đứa bé sinh đôi lúc vẫn hiểu nổi năm nghìn là con lớn đến mức nào.

 

thì bây giờ chúng nó mới chỉ đếm đến một trăm mà thôi.

 

Tuy , thấy sắp học, hai đứa nhỏ vẫn vui vẻ nhảy cẫng lên.

 

Mẹ Phó hai đứa cháu, sang đứa con gái nhà , đúng là tác quái mà.

 

 

Loading...