“Mẹ ơi, tối nay con về ăn cơm ạ, con ăn ở căng tin trường học luôn. Tan con ghé qua nhà máy một chuyến, tối nay chắc sẽ về muộn đấy ạ.”
“Sao bên đó vẫn xong việc hả con?”
“Vâng, con chỉ qua đó nốt hai ngày thôi, đó cần sang nữa ạ.”
Đội ngũ nghiên cứu phát triển của Nhất Khí quả thực cừ khôi, ngày hôm qua cô cũng học hỏi thêm ít điều.
Phải công nhận rằng, câu tục ngữ ba thợ da bằng một Gia Cát Lượng đúng là giá trị thực tiễn cao.
“Được , .”
Mẹ Phó con gái bận rộn vì công việc.
Trong lòng bà cũng thầm thở dài, đồng lương cao ngất ngưởng quả thực chẳng dễ kiếm chút nào.
là bận tối mắt tối mũi.
Phó Minh Tuyết bận rộn thực sự, ban ngày cô lên lớp giảng bài, giải đáp các thắc mắc của sinh viên đưa .
Đã còn tranh thủ chút thời gian để soạn giáo án.
Sau khi tan học, cô ăn vội bữa cơm ở căng tin trường vội vã chạy sang nhà máy sản xuất ô tô.
Vừa bước chân cổng nhà máy, cô thấy Tiểu Lý như thể đang chờ sẵn từ lâu.
“Cô Phó, cô cần những vật liệu gì ạ? Cứ giao hết cho xử lý là .”
Phó Minh Tuyết đưa tờ danh sách chuẩn sẵn từ cho .
“Cậu chuẩn giúp mấy thứ nhé, tối nay sẽ tranh thủ chút thời gian để chiếc xe điện nhỏ .”
Tiểu Lý vô cùng hào hứng nhận lấy tờ giấy.
“Cô Phó, sẽ chuẩn đầy đủ thiếu thứ gì ạ. mà cô cần tự tay lắp ráp , nếu cô tin tưởng thì cứ để các thợ cả trong xưởng chúng cho! Tay nghề của họ chắc chắn sẽ lắm đấy.”
Có giúp, Phó Minh Tuyết đương nhiên là cầu còn .
“ dĩ nhiên là tin tưởng , chỉ là phiền các bác thợ quá thôi.”
“Không phiền ạ, khi các bác còn mừng rỡ là đằng khác. Thế đây nhé, đúng , giờ dắt xe đạp qua bên đó luôn.”
“Được chứ.” Phó Minh Tuyết dứt khoát giao xe đạp cho .
Tiểu Lý nhận lấy dắt chiếc xe đạp ngay lập tức.
Đêm hôm đó, Phó Minh Tuyết bận rộn đến tận tầm một giờ rưỡi sáng.
Thế nhưng khi cô chuẩn về thì phát hiện Tiểu Lý mà vẫn còn đang ở đó.
Tiểu Lý đợi từ sớm, thấy Phó Minh Tuyết xong việc liền lập tức bước tới, đưa chiếc chìa khóa trong tay sang cho cô.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Cô Phó, đây là chìa khóa xe đạp của cô ạ. Xe độ xong xuôi , theo đúng yêu cầu của cô, chỉ gắn thêm động cơ điện nhỏ mà phía còn lắp thêm cả đèn pha lớn nữa. dẫn cô qua xem thử nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-479-co-so-sanh-moi-thay-chiec-o-khu-gia-quyen-xau-that.html.]
Phó Minh Tuyết chút ngạc nhiên: “Ơ, xong nhanh thế cơ ?”
Quả hổ danh là tốc độ việc của nhà máy lớn.
Tiểu Lý gật đầu lia lịa: “Vâng, xong hết ạ!”
Hai chuyện sải bước phía ngoài.
Chiếc xe đạp đang dựng ở một sân xa phía .
Vừa bước là thể thấy ngay.
“Cô xem , thấy thế nào ạ?”
Tiểu Lý ngưỡng mộ thôi, thực khi thấy chiếc xe cải tiến xong, cũng thèm độ một chiếc cho .
Cái tuyệt vời quá chừng!
Hơn nữa, chiếc xe đạp khi độ chạy nhanh chẳng kém gì xe máy là bao.
“Đẹp lắm.” Phó Minh Tuyết cảm thấy ưng ý.
Ít nhất là xét về mặt ngoại hình, nó trông thẩm mỹ hơn hẳn chiếc xe do chính tay cô tự mày mò lắp ráp .
Trông cứ như thể tháo dỡ ráp thành một chiếc xe mới toanh .
Tiểu Lý thấy cô hài lòng liền thêm: “Cô chạy thử xem , tốc độ của nó nhanh lắm đấy ạ!”
Phó Minh Tuyết trèo lên xe đạp, bật khóa điện lên, tốc độ quả thực ngang ngửa với chiếc xe cô từng độ đây.
Hơn nữa bình ắc quy tích điện chất lượng cũng : “Tiểu Lý, cảm ơn nhé, cũng gửi lời cảm ơn các bác thợ giúp , xin phép về đây!”
“Cô Phó đường cẩn thận nhé ạ.”
Tiểu Lý đưa mắt theo chiếc xe đạp điện chỉ trong chớp mắt phóng mất hút.
Cậu cũng ao ước một chiếc như thế bao.
Phó Minh Tuyết về đến nhà, trong nhà tĩnh lặng như tờ, rõ ràng là đều ngủ say cả .
Cô cũng tranh thủ thời gian tắm rửa lên giường ngủ.
Sáng hôm thức dậy, cô thấy đang ngắm nghía chiếc xe đạp mới.
“Mẹ ơi, chiếc thế nào ạ? Trông ?”
“Sao con kiếm thêm một chiếc nữa thế ?” Mẹ Phó kinh ngạc, tốc độ cũng quá nhanh .
“Chiếc nhanh hơn ạ, cơ mà là do các thợ cả trong nhà máy giúp con độ đấy.”
“Thế thì thật sự cảm ơn đàng hoàng đấy nhé. Chiếc xe đạp trông hơn chiếc ở nhà cũ nhiều.”
Có so sánh mới thấy, chiếc xe ở khu gia quyến trông đau đớn thật sự.