Tần Việt cũng đang ở một bên chăm chú ngắm.
Đôi mắt thằng bé sáng lấp lánh, kìm mà thốt lên một câu: “Thím giỏi thật đấy ạ!”
Chú út Văn Thư thường kể ở nhà rằng thím lợi hại .
Nói chiếc xe đạp điện do thím độ chạy êm và đến nhường nào.
Đương nhiên, lúc đó thằng bé cảm nhận gì rõ rệt, dẫu nó cũng chiếc xe đạp điện tròn méo .
Thế nhưng giờ đây tận mắt chứng kiến chiếc xe đạp điện , nó mới cảm thấy thím của quả thực vô cùng tài giỏi.
Nó thích thím , một luôn tỏa sáng rực rỡ ở một phương trời khác.
Phó Minh Tuyết híp mí: “Thế ? Ái chà, cháu đúng là mắt đấy, thím cũng tự thấy giỏi ghê cơ.”
Tần Việt thích ngắm nụ của thím, mỗi khi thím , dường như vạn vật đều đua khoe sắc nở hoa.
Khiến cho tâm trạng của xung quanh cũng bất giác trở nên khoan khoái, dễ chịu, dường như âu lo muộn phiền đều tan biến hết.
Mẹ Phó thừa con gái cái tính mặt dày chẳng ngượng là gì.
Làm gì ai tự khen phổng mũi như thế chứ?
Người bình thường chẳng đều sẽ khiêm tốn đôi ba câu ?
“Hay là bây giờ thím đèo cháu dạo một vòng nhé?”
Phó Minh Tuyết thấy nhóc tỳ tỏ vô cùng hứng thú với chiếc xe đạp điện, đến giờ vẫn cứ quanh quẩn ngắm nghía thôi.
Quả nhiên, cô rủ như thế, đôi mắt Tần Việt liền sáng rực lên một cách kinh ngạc.
Mẹ Phó vốn định cất lời mắng sắp đến giờ ăn sáng còn bày đặt nữa?
Thế nhưng khi thấy ánh mắt mong chờ của thằng bé, bà đành lặng lẽ nuốt những lời định trong bụng.
Bà đổi giọng dặn dò: “Về sớm mà ăn sáng nhé, lát nữa còn học đấy.”
Tần Việt thấy bà ngoại ngăn cản liền vui mừng khôn xiết.
Đặc biệt là khi thấy thím dắt xe đạp ngoài cổng.
Thằng bé vội vã chạy theo .
Tần Nhược Xảo cũng thử, ánh mắt khao khát của cô bé vặn lọt tầm mắt của Phó.
Thế là bà liền cất giọng gọi với ngoài cổng: “Minh Tuyết ơi, chở theo cả con bé Xảo Xảo nữa.”
Phó Minh Tuyết lập tức đáp lời: “Dạ chứ, Xảo Xảo, mau đây con.”
Mẹ Phó đưa tay đẩy nhẹ vai cô bé một cái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-480-co-ay-dung-la-so-minh-qua-ranh-roi.html.]
“Mau con, thím đang đợi kìa.”
Tần Nhược Xảo e thẹn rảo bước chạy theo.
Phó Minh Tuyết thấy cô bé liền bế con bé đặt lên thanh gióng ngang phía xe đạp.
Sau đó bản cô bước chân qua ngay ngắn lên yên xe: “Mau lên cháu.”
Tần Việt lập tức trèo lên yên vững vàng.
“Ôm cho chắc nhé, chúng xuất phát đây!”
Phó Minh Tuyết vặn nhẹ tay ga, chiếc xe đạp liền vút một mạch tít đằng xa...
Những trong con ngõ nhỏ thấy chiếc xe đạp chạy vút qua nhanh như một cơn gió, ai nấy đều khỏi cảm thấy mới lạ, thích thú vô cùng.
Phó Minh Tuyết chở hai đứa trẻ dạo một vòng, thực cũng chỉ mất tầm năm sáu phút mà thôi.
Thời gian kịp cho các cháu ăn sáng.
Quay về dừng cổng nhà, Tần Việt nhanh nhẹn trèo xuống .
Phó Minh Tuyết thì bế Tần Nhược Xảo đang ở gióng xuống đất.
Sau đó bản cô cũng bước xuống dắt xe đạp trong sân.
Cô sang bảo hai đứa nhỏ: “Lần thời gian rảnh, thím chở hai đứa chơi tiếp nhé.”
“Mẹ ơi, con cũng cơ.” Cặp sinh đôi lúc nãy ngoài chậm một bước, kết quả là chỉ kịp thấy chở chị phóng mất.
Phó Minh Tuyết đưa tay xoa đầu hai đứa nhỏ: “Lần nhé, đợi sẽ cho các con một chiếc xe đạp nhỏ xíu.”
“Thật hả ?” Cặp sinh đôi ngạc nhiên, mừng rỡ hỏi dồn.
“Ừ, đợi vài tháng nữa rảnh rỗi, sẽ cho các con một chiếc.”
Làm một chiếc xe đạp nhỏ cho trẻ con đối với cô mà thì quá đỗi đơn giản.
Mẹ Phó:...? Con bé đúng là sợ bản quá rảnh rỗi đây mà.
“Được , tất cả mau rửa tay ăn cơm nào. Lát nữa là muộn giờ học hết cả lượt bây giờ.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bà lên tiếng giục giã, bất kể đứa lớn đứa bé đều ngoan ngoãn chạy bàn ăn sáng.
Bố Tần vẫn sang đón các cháu tầm sáu giờ rưỡi như khi.
Ông luôn là đến đúng giờ.
“Bố ạ! Chị dâu cả tình hình thế nào bố?”
Mấy ngày nay Phó Minh Tuyết bận tối mắt tối mũi, chắc chắn là thể thu xếp thời gian viện thăm .