“Nhà mua ở sát cạnh nhà em trai .”
Lời của Cao Lan thốt khiến Tần Văn Trạch lập tức nhíu chặt mày.
Anh ngờ cô toan tính .
Thật hiểu nổi tại cô suy nghĩ như .
Tại cứ nhất quyết dọn đến ở gần nhà em dâu?
“Bên đó căn bản căn tứ hợp viện nào rao bán cả, tìm mà mua? Hơn nữa, tứ hợp viện bên đó là do em dâu Phó Minh Tuyết tự bỏ tiền mua, thông qua các mối quan hệ bạn bè của cô .”
“Nếu bạn bè cô giỏi giang như thì bảo cô giúp đỡ chuyện .” Sau hôm xẵng giọng mắng Phó Minh Tuyết một trận...
Rốt cuộc Phó Minh Tuyết thật sự thèm tới nữa, điều khiến trong lòng Cao Lan ý kiến lớn.
Hôm đó quả thật cô phần kích động, ăn cũng lựa lời.
đó là vì cô chịu đựng tổn thương to lớn đến , cho nên chuyện mới bốc đồng như thế.
Cùng là phụ nữ, chẳng lẽ thể thông cảm một chút ?
Đặt cảnh khác mà nghĩ xem — nếu chuyện rơi đầu Phó Minh Tuyết, liệu cô còn giữ tâm thái như ?
Tần Văn Trạch xong câu , sắc mặt càng thêm đen sầm.
Mặt mũi lớn đến chừng nào mà còn đòi bạn của em dâu tìm cách giúp việc chứ?
Anh dứt khoát dập tắt ngay suy nghĩ đó của cô .
“Chuyện em đừng nghĩ đến nữa, nhà cửa ở Bắc Kinh hiếm khi bán . Căn nhà mua cũng là nhờ quan hệ đấy. Nếu em cái cũng đồng ý, cái cũng chịu.
Vậy thì căn nhà đó cũng cần bố cho chúng nữa, cứ xem như tiền cấp dưỡng cho hai đứa nhỏ . Sau để ông bà nuôi hai đứa, chúng cần bỏ tiền , cũng chẳng thèm lấy tiền của họ.
Tìm tạm một căn nhà thuê ở, sẽ nộp đơn lên đơn vị xin cấp nhà, đợi đến đợt chỉ tiêu tiếp theo tới lượt thì chúng sẽ nhà riêng.”
Sắc mặt Cao Lan lập tức trở nên vô cùng khó coi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-484-nhu-vay-khong-duoc.html.]
Nhà họ Tần cho mà cần? Đem quy tiền cho hai đứa trẻ ?
Thế mà !
Cô gả nhà họ Tần mà thuê nhà khác ở ?
Căn nhà đó thể rộng rãi bằng nhà họ Tần ?
nét mặt của đàn ông ...
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Vậy thì để chuẩn nhà cho chúng , em thuê nhà . Còn nữa, trong hai ngày xong thủ tục nhận con trai của cả con thừa tự.”
“Chuyện nhận con thừa tự dù cũng đợi em xuất viện, sức khỏe khá hơn mới tính. Nếu thì đứa nhỏ sang đây ai chăm sóc? Anh còn , em bỏ việc để ở nhà chăm cháu trai em ?”
Cao Lan thấy liền mạnh mẽ ngẩng phắt đầu lên: “Nhận con thừa tự thì còn là cháu trai nữa, mà là con trai của chúng !”
Câu cuối cùng cô nhấn mạnh từng chữ một.
Tần Văn Trạch:.?
Cao Lan tiếp tục : “Đã nhận con thừa tự thì cũng đối xử với nó như con ruột. Những gì Tần Việt , em hy vọng con trai em cũng , đối xử bình đẳng.”
Tần Văn Trạch:.?
“Những thứ Tần Việt là do ông bà nội, cụ nội tích góp để cho nó, còn cháu trai em...”
Anh hít sâu một : “Nếu thật sự nhận nuôi nó về, sẽ coi nó như con đẻ. Những thứ nó hưởng là những gì do chính kiếm , sẽ chia đều cho cả ba đứa con trong nhà. Chứ tuyệt đối là để nó chia một phần tài sản của nhà họ Tần.”
Sắc mặt Cao Lan lập tức trở nên vô cùng khó coi.
“Hai đứa trẻ mà chú em Tần nhận nuôi cũng như ? Nếu chúng cũng thế thì em còn gì để . Cùng là con nuôi, yêu cầu của em đơn giản, chỉ cần đối xử bình đẳng như là .”
Tần Văn Trạch gương mặt Cao Lan, chút áy náy sót nơi đáy lòng dành cho cô đang dần dần tan biến.
“Cao Lan, đứa nhỏ còn nhận về mà em toan tính để nó chia chác gia sản nhà họ Tần ? Nếu em ôm giữ suy nghĩ như thế thì chuyện nhận con thừa tự cũng chẳng cần bàn nữa, sẽ đồng ý .”
“Còn nữa, hai đứa trẻ mà em trai Tần Văn Hoắc của nhận nuôi, bố của chúng là hùng liệt sĩ! Sau đừng bao giờ đem hai đứa nhỏ đó bất kỳ phép so sánh nào nữa!”