Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 488: Vậy Con Qua Xem Sao

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kể từ ngày dạy, Phó Minh Tuyết từng tan sớm để cùng ăn bữa cơm sáng như thế .

 

“Vẫn là cơm nhà thơm ngon nhất.”

 

Mẹ Phó , khóe môi kìm nét .

 

“Ăn cũng bịt nổi cái miệng của con.”

 

Hai đứa trẻ ngày hôm qua Tần đón .

 

Nhà họ Tần thể để hai em ở đây chơi mấy ngày, chứ cũng thể để chúng ở lâu .

 

thông gia cũng đang trông hai đứa nhỏ nữa!

 

Cho nên hôm qua đón về .

 

Lúc hai em còn quyến luyến.

 

cũng thể phiền bà ngoại quá nhiều.

 

Phó Minh Tuyết ăn thức ăn.

 

Ăn xong, cô khỏi xoa bụng —quả thực no.

 

Mẹ Phó cô một cái: “Hình như hôm nay chị dâu cả của con xuất viện đấy.”

 

“Vậy ạ? Xuất viện cũng .” Phó Minh Tuyết lâu qua thăm.

 

“Mẹ chuẩn ít đồ, là lát nữa con qua xem chị thế nào? Không thì mấy ngày con chẳng thời gian .”

 

Phó Minh Tuyết nghĩ ngợi một lát gật đầu: “Vậy cũng , lát nữa con qua đó luôn. , ngày mai con nghỉ một ngày, cả nhà dẫn các con Cố Cung dạo chơi nhé.”

 

“Á, con cũng ngày nghỉ cơ ?”

 

Điều khiến Phó đỗi ngạc nhiên.

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

“Lạ thật đấy, con ngày nghỉ chứ? Ngày mai là Chủ nhật, trường học tiết. Hơn nữa bên nhà máy ô tô con cũng cần đến nữa, thời gian chẳng rảnh ?”

 

Tất nhiên là vì cô đưa Cố Cung tham quan.

 

Nếu thì chuyện riêng của cô vẫn còn nhiều lắm.

 

Tóm vẫn là câu , thời gian thì bớt , bớt một chút chẳng ?

 

Huống hồ, bận thì chuyện bận xuể.

 

Muốn chịu khổ thì khổ chịu hết.

 

Cho nên, cứ nghỉ ngơi một ngày !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-488-vay-con-qua-xem-sao.html.]

 

Mẹ Phó vẫn đến Cố Cung ngắm một phen.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Cái ... là để rảnh rỗi hẵng ?”

 

“Chốt ngày mai , đúng dịp nghỉ ngơi, thì để , chúng nhiều cũng thừa. Cả nhà còn thể chụp thêm nhiều ảnh nữa.”

 

Trong tay Phó Minh Tuyết một chiếc máy ảnh, đó là phần thưởng hệ thống tặng trong một đây.

 

Cũng coi như là một món đồ lớn.

 

Mẹ Phó vẫn thích chụp ảnh, cho nên tươi rạng rỡ nhận lời.

 

“Vậy lấy đồ chuẩn sẵn cho con, con sang chỗ cả của Văn Hoắc một chuyến bây giờ . , họ ở con ?”

 

“Con , con ghé qua nhà họ Tần một chuyến, bảo chồng dẫn sang.”

 

Cô thực sự một đối mặt với Cao Lan.

 

Mẹ Phó gật đầu: “Vậy cũng .”

 

dậy phòng, xách hai túi đồ chuẩn từ sớm ngoài.

 

Phó Minh Tuyết ghé tò mò hỏi: “Là cái gì ?”

 

“Hai hộp sữa bột mạch nha, hai cân táo, hai cân đường đỏ. Sao, thế vẫn đủ ?”

 

Nếu ở thị trấn, thường thì một cân đường đỏ là cực kỳ tươm tất .

 

Ở thành phố —bà cũng phép tắc thế nào.

 

Tuy nhiên, theo lý thì ngần là đủ .

 

cũng là quan hệ chị em dâu, hơn nữa con gái bà tới bệnh viện cũng tay .

 

Phó Minh Tuyết vội vàng : “Đủ, đủ . Chừng ạ!”

 

“Vậy là , con mau ! Về sớm một chút.”

 

“Vâng.” Phó Minh Tuyết treo hai chiếc túi lưới lên ghi-đông xe đạp.

 

Sau đó dắt xe đạp ngoài.

 

Chiếc xe của cô là xe điện nên tự nhiên chạy nhanh.

 

Khi Tần thấy cô con dâu út tới, bà vô cùng kinh ngạc.

 

“Minh Tuyết, con...”

 

Phó Minh Tuyết lập tức : “Hôm nay con tan học sớm, buổi tối cũng việc gì, cho nên thăm chị dâu cả một chút, nhưng con chị . Mẹ, cho con xin địa chỉ nhà cả, bây giờ con qua đó một chuyến.”

 

 

Loading...