“Con sang bên đó , cùng con! Tiện thể cũng qua đó xem .”
Câu của chồng hợp ý Phó Minh Tuyết.
Dù thì cô đến đây cũng là vì tính toán nước cờ .
“Mẹ, lên xe , sẵn tiện thử chiếc xe đạp của con xem .”
Tầm mắt Tần rơi chiếc xe đạp cải tiến , cũng lộ một tia hứng thú.
“Được.”
Bà đợi Phó Minh Tuyết lên mới yên .
“Đi thôi!”
Phó Minh Tuyết lập tức vặn tay ga, nút khởi động động cơ cải tiến ngay tay lái xe đạp .
Chỗ ở của bọn Tần Văn Trạch cách ba con phố, xa cũng chẳng gần.
Thế nên xe đạp chạy qua đó chỉ mất tầm bảy tám phút.
“Minh Tuyết, rẽ từ đằng là tới, ngay phía thôi.”
Được Tần chỉ đường, Phó Minh Tuyết rẽ một con hẻm, chẳng mấy chốc tới một sân nhỏ.
“Chính là ở đây.”
Phó Minh Tuyết bóp phanh, Tần liền nhảy từ ghế xe đạp xuống, đó bước tới gõ cửa.
Chẳng bao lâu, Tần Văn Trạch mở cửa.
Vừa gọi một tiếng: “Mẹ.”
Sau đó liền thấy Phó Minh Tuyết phía bà.
“Em dâu, em cũng tới , mau nhà . Chiếc xe đạp để dắt cho—”
Anh vội vàng tiến tới đón lấy chiếc xe đạp.
Phó Minh Tuyết sang một bên.
Sau đó cùng chồng bước sân.
Cô quanh bốn phía một lượt, sân thực bằng căn tứ hợp viện nơi cô ở, chỉ là một sân nhỏ bình thường.
cũng tính là nhỏ.
Cô những lời như căn nhà tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-489-tham-hoi.html.]
Dù cô cũng thích hợp để câu đó.
Nhà của hai chị em dâu rõ ràng khác biệt, khác nghĩ ngợi lung tung.
“Em dâu, chẳng em bận ? Sao qua đây thế?”
“Giai đoạn em tạm thời xong việc , em cùng thăm chị dâu .”
Tần Văn Trạch liền lập tức : “Cô ở trong phòng.”
Phó Minh Tuyết cùng chồng bước căn phòng đó.
“Chị dâu.”
Cao Lan đó thấy động tĩnh bên ngoài.
Lúc thấy bước , cô lập tức định dậy.
Phó Minh Tuyết nhanh hơn một bước giữ cô .
“Chị dâu, chị đừng cử động.”
Cao Lan : “Bây giờ chị .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Thế cũng nghỉ ngơi cho , thời gian em chút bận, đến bệnh viện nữa. Chị dâu, bây giờ chị cảm thấy trong thế nào ?”
“Cảm ơn em quan tâm, chị đỡ gần hết . Minh Tuyết, ở bệnh viện chị năng chút lỡ lời—”
Lời cô còn dứt Phó Minh Tuyết ngắt lời.
“Chị dâu, chuyện lớn tát gì ? Chị đừng dùng từ đó, thì khách sáo quá. Em tới bệnh viện là vì công việc bận rộn, nếu thì sớm qua thăm chị .”
Lúc , Tần cũng lên tiếng: “Đều là mấy chuyện vặt vãnh, Minh Tuyết mà để trong lòng chứ? Con cứ tĩnh dưỡng cho khỏe là .”
Cao Lan:...?
Mẹ chồng đây là đang bảo cô hẹp hòi so đo tính toán ?
“Vâng, con sẽ tĩnh dưỡng thật . Mẹ, bảo thím Lý về ạ! Cả gia đình đông như thế, một chắc chắn xoay xở nổi . Bên con cả, ngày mai đẻ con sẽ qua chăm sóc con ở cữ non.”
Mẹ Tần liền gật đầu: “Được thôi, nếu con bằng lòng qua chăm sóc con thì càng , bảo thím Lý ngày mai cần sang nữa.”
Phó Minh Tuyết đối với chuyện mở miệng gì.
Quan trọng nhất là cô thực sự chuyện gì với Cao Lan.
lúc , Cao Lan đột nhiên với cô: “Em dâu, bây giờ chị giường cũng việc gì , chỗ em sách ôn thi đại học các loại ?”
Phó Minh Tuyết cô : “Trong tay em sách ôn thi đại học, nhưng tới khi nghỉ, em sẽ chọn cho chị vài cuốn.”