Cao Lan thấy thì vui mừng.
“Vậy phiền em dâu , thật sự cảm ơn em nhiều lắm, chị dự định năm tiếp tục thi đại học.”
Phó Minh Tuyết khẳng định: “Thế thì quá !”
Thực cô cũng cảm thấy suy nghĩ tiếp tục tham gia thi đại học của Cao Lan khá là .
Vốn dĩ nên nghĩ đến việc sinh con , mà dốc lực tham gia thi đại học.
Dù tri thức nắm chắc trong đầu mới là thứ nhất cho bản .
Lúc , Tần Văn Trạch bước , bưng hai chén tới.
“Mẹ, em dâu, trong nhà cũng gì khác, và em uống chút .”
Mẹ Tần liếc một cái: “Mẹ là ngoài ?”
“Cảm ơn cả, em khát.” Phó Minh Tuyết cũng uống lắm.
“Vậy để ở đây, lát nữa hai uống thì uống nhé.”
Tần Văn Trạch đặt hai chén xuống ngoài.
Phó Minh Tuyết cũng chuyện gì khác để , cô đang định cáo từ về thì Tần mở miệng một bước.
“Minh Tuyết, tối muộn thế con còn tăng ca, chúng về ! Dù đều là một nhà, chị dâu con cũng để bụng chuyện .”
Cao Lan liền lập tức : “Em dâu, em mau về . Chị ở đây thực sự .”
Phó Minh Tuyết thuận thế : “Vậy chị dâu dưỡng sức cho khỏe nhé, em xin phép về ạ.”
Mẹ Tần theo: “Mẹ cũng về đây. Con ăn gì thì bảo Văn Trạch mua, đừng nghĩ đến chuyện tiết kiệm, bồi bổ cho khỏe mới là quan trọng. Ngoài cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, sách gì đó thì cũng đợi qua Tết hẵng , vội một sớm một chiều .”
Cao Lan ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng , con ạ.”
Mẹ Tần liền cùng Phó Minh Tuyết bước ngoài.
Tần Văn Trạch thấy hai về liền dắt xe đạp ngoài ngay.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết đón lấy xe đạp bảo Tần lên xe.
Mẹ Tần chỉ con trai cả một cái chứ gì, lên yên xe đạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-490-cung-di-nhe.html.]
“Mẹ, chắc nhé, chúng thôi!”
Phó Minh Tuyết vặn tay ga, chiếc xe đạp liền lao vụt một đoạn xa.
Tần Văn Trạch bóng lưng hai khuất dần, trong lòng vẫn chút ngưỡng mộ em trai Tần Văn Hoắc .
Dù chuyện trong nhà Tần Văn Hoắc đều cần bận tâm, vợ và vợ cực kỳ thấu tình đạt lý.
Còn —
Nghĩ đến chuyện ngày mai vợ sẽ đến nhà, hơn nữa còn ở , đầu liền chút đau nhức.
Không chỉ vợ tới, mà cùng bà còn đứa trẻ sắp nhận nuôi nữa.
Cao Lan bảo nếu cô qua chăm sóc cô thì dứt khoát đưa đứa trẻ tới luôn, coi như để nó quen với gia đình .
Anh còn thể gì nữa?
Dù đây cũng là chuyện đồng ý nhận nuôi.
Đằng nào đến sớm muộn—chuyện đúng là thể trốn tránh nữa .
Bên Phó Minh Tuyết đưa về đến khu đại viện nhà họ Tần, cô cũng vội vã rời .
Đã đến đây , chắc chắn cô thăm hai cụ trong nhà một chút.
Vừa bước phòng, hai cụ nhà họ Tần thấy cô đến thì mừng rỡ vô cùng.
“Minh Tuyết đến đấy ! Mau xuống chuyện nào.”
“Ông nội, bà nội, bố.” Phó Minh Tuyết lượt chào từng một.
Sau đó hỏi bà cụ Tần: “Bà nội, dạo sức khỏe bà thế nào ạ?”
Bà cụ Tần lập tức : “Bà khỏe lắm, cháu cần lo lắng . Minh Tuyết , công việc của cháu bận rộn quá, mấy ngày nay cháu gầy rộc cả , nhất định chú ý nghỉ ngơi đấy nhé.”
Phó Minh Tuyết chẳng thấy gầy chút nào.
Dù sức ăn của cô vẫn .
“Ngày mai cháu nghỉ , đang định đưa cháu với hai đứa nhỏ Cố Cung dạo chơi một chuyến ạ.”
Nói cô sang chồng, đưa lời mời: “Mẹ, là ngày mai cũng dẫn theo Việt Việt với Xảo Xảo cùng nhé? Đến lúc đó con chụp cho cả nhà thật nhiều ảnh.”