Mẹ Tần cũng thấy động lòng.
Tuy nhiên, việc trong nhà nhiều như thế, còn hai cụ già cần chăm sóc.
lúc bà đang do dự, bà cụ Tần giúp bà đưa quyết định: “Thục Lan, con cứ , đến lúc đó bảo Minh Tuyết chụp nhiều ảnh một chút mang về cho bà già ngắm với.”
Nếu vì chân cẳng tiện, bà cũng theo đấy.
Mẹ Tần thấy lời , lập tức gật đầu: “Vậy ạ. Thế thì cùng .”
Phó Minh Tuyết liền : “Sáng mai bảy giờ rưỡi con qua. Chúng cùng .”
Mẹ Tần gật đầu: “Được.”
Hai em Tần Việt bên cạnh cũng vô cùng vui mừng.
Tính , bọn trẻ sống ngay ở Bắc Kinh, thế mà lớn ngần vẫn từng đến Cố Cung bao giờ!
Sau khi Phó Minh Tuyết chốt xong xuôi, cô cũng ở nhà họ Tần lâu.
lúc cô chuẩn về thì chuông điện thoại ở phòng khách reo lên.
Bố Tần gần điện thoại nên tiện tay nhấc máy.
“Ai đấy?”
“Bố, là con, Văn Hoắc đây.” Giọng Tần Văn Hoắc truyền qua đường dây điện thoại.
Bố Tần thấy giọng con trai út, bất giác nhướng mày: “Cuộc điện thoại của con gọi đúng lúc lắm, vợ con cũng đang ở đây .”
Tần Văn Hoắc thấy vợ cũng đang ở đó thì mừng rỡ khôn xiết.
Lập tức : “Bố, bố mau đưa máy cho Minh Tuyết, để con với cô mấy câu.”
Bố Tần:...?
Hai bố con thèm chuyện với câu nào nữa ?
Tuy nghĩ nhưng ông vẫn gọi với theo cô con dâu út định rời .
“Minh Tuyết, điện thoại của Văn Hoắc .”
Phó Minh Tuyết bước tới, nhận lấy ống đưa sang, còn kịp mở miệng.
Giọng Tần Văn Hoắc vang lên: “Vợ ơi, là , Văn Hoắc đây.”
Phó Minh Tuyết:...?
Câu chẳng thừa thãi quá ?
Bố chồng , cô còn là chắc?
“Có chuyện gì thế ?”
Tần Văn Hoắc mấy chữ , nụ nơi khóe môi lập tức tắt ngấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-491-cuoc-goi-den.html.]
“Vợ , chẳng lẽ cứ việc mới gọi điện cho em ?”
Phó Minh Tuyết cạn lời.
Đây là gọi đường dài đấy!
Hơn nữa còn là điện thoại từ phía bộ đội đúng ?
Chưa kể, bên cả một gia đình đông đủ đang mặt.
Lúc ai nấy đều đồng loạt về phía cô.
“Bên bận ?”
“Cũng tàm tạm, vẫn thôi, bên em bận lắm ?”
“Vâng. ngày mai em nghỉ, em định đưa và ngoài dạo.”
“Thế thì quá, em lâu nghỉ ngơi t.ử tế, đúng là nên xả một chút.”
“Anh còn chuyện gì nữa ?” Phó Minh Tuyết cảm thấy chuyện nhà chuyện cửa cũng thể buôn dưa lê mãi qua điện thoại !
“Không việc gì khác, chỉ là nhớ em thôi!” May mà cũng giữ thể diện, câu phía hạ giọng cực kỳ nhỏ nhẹ.
Phó Minh Tuyết thấy, gương mặt bất giác đỏ lên một chút.
Cô khẽ ho một tiếng để xua tan nỗi ngượng ngùng lúc .
“Kỳ nghỉ Tết bên thế nào ? Có nghỉ ?”
“Anh cũng đang định chuyện đây, sắp tới một đợt hành quân dã ngoại tập huấn, ước chừng thời gian gọi điện cho em nữa, dịp Tết về . qua Tết mùng sáu sẽ về Bắc Kinh, tới lúc đó tiện thể đón mấy con về.”
Như cũng thể yên tâm hơn phần nào.
“Vâng. Vậy chú ý an nhé, việc gì nữa thì em chuyển máy cho bố, hai chuyện tiếp .”
Khi Phó Minh Tuyết đưa điện thoại cho bố Tần.
Bố Tần định gì đó thì thấy tiếng tút tút từ đầu dây bên .
Sắc mặt ông khỏi tối sầm .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thằng ranh con .
Phó Minh Tuyết chào tạm biệt nhà họ Tần đạp xe trở về.
Mẹ Phó thấy cô về liền hỏi: “Chị dâu cả của con ?”
“Hồi phục cũng khá ạ.” Những chuyện khác cô thêm gì nhiều.
Đặc biệt là chuyện đẻ của Cao Lan tới chăm sóc, càng cần thiết kể .
Dù đây cũng là chuyện riêng nhà .