Hôm .
Phó Minh Tuyết đ.á.n.h thức bởi tiếng chuyện bên ngoài.
Cô mở mắt đồng hồ đeo tay, ngờ mới sáu giờ rưỡi.
cô sực nhớ hôm nay nghỉ, đây cũng là dịp hiếm hoi cô ngủ dậy muộn như .
Lắng kỹ tiếng chuyện ngoài sân, hình như là chồng?
Khoan , đến sớm thế ?
Không dám thêm giường nữa, cô nhanh chóng mặc quần áo thức dậy.
Vừa bước khỏi phòng, cô thấy chồng đang trò chuyện với .
“Mẹ, đến sớm thế ạ?”
“Còn chẳng tại Tần Việt với Xảo Xảo , hai đứa nhỏ hôm nay chơi nên phấn khích vô cùng, dậy từ sớm tinh mơ giục qua đây.”
Tối qua hai em hào hứng đến tận khuya mới ngủ, sáng nay dậy sớm.
Ngay cả bữa sáng cũng giục ăn cho xong.
Phó Minh Tuyết:...?
Đâu cần thiết sớm đến mức chứ?
“Trẻ con háo hức cũng là bình thường thôi . Dù cũng hiếm khi chơi mà. Lát nữa chụp cho bọn trẻ nhiều ảnh một chút ạ.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“ đấy, chụp nhiều ảnh , tay nghề chụp ảnh của cừ lắm đấy.” Mẹ Tần tràn đầy tự tin với kỹ năng của .
“Vâng ạ, lát nữa để chụp. Con rửa mặt súc miệng .”
Phó Minh Tuyết tới bên bồn nước bắt đầu đ.á.n.h răng rửa mặt.
Lúc ăn sáng, Phó bảo hai em Tần Việt ăn thêm chút nữa.
“Bà ngoại ơi, chúng cháu no lắm , ăn nữa ạ.” Tần Việt lễ phép từ chối.
Tần Nhược Xảo gật đầu phụ họa theo lời trai.
Mẹ Tần lập tức : “Hai con cứ ăn , đừng bận tâm bọn chúng!”
Bà đút cho cặp sinh đôi ăn, nhưng hiện giờ khả năng tự lập của hai bé .
Liền thẳng thừng từ chối, bảo tự ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-492-di-choi-thoi.html.]
Vì vốn dĩ thời gian còn sớm, cộng thêm việc ăn cơm mất một lúc.
Khi cả nhà chuẩn xuất phát thì là một tiếng .
“Đi thôi! Chúng xuất phát nào!” Phó Minh Tuyết bế một đứa.
Mẹ Phó cũng bế một đứa.
Còn hai em Tần Việt thì tự dắt tay .
lúc Phó khóa cửa xong, cả nhà chuẩn lên đường thì xe của Tần Văn Thư chạy tới.
Anh đỗ xe , thò đầu : “Cuối cùng cũng đuổi kịp . Cháu cứ tưởng sớm thế, ngờ giờ chuẩn xuất phát. Chậm một bước nữa là cháu lỡ mất .”
“Sao cháu đến đây?” Mẹ Tần ngạc nhiên hỏi.
Tần Văn Thư lúc đẩy cửa xe, nhanh nhẹn nhảy xuống.
“Đương nhiên là đến bảo vệ , tiện thể lúc mệt thì cháu thể bế hộ hai quỷ sứ nhỏ .”
Anh chỉ tay về phía cặp sinh đôi.
Tần Khả Khả thấy liền dùng giọng non nớt sửa : “Bọn cháu quỷ sứ nhỏ, bọn cháu là em bé ngoan! Mẹ với bà ngoại bảo thế đấy.”
Tần Văn Thư cô bé chọc : “ đúng đúng, các cháu đều là bé ngoan.”
Sau đó sang Phó: “Thím ơi, mau lên xe ạ! Hôm nay cháu là vệ sĩ của , loại sai bảo tùy ý đấy, cho nên hôm nay thím tuyệt đối đừng khách sáo với cháu, bảo vệ là nhiệm vụ của cháu ngày hôm nay.”
Mẹ Phó gật đầu: “Được thôi, hôm nay chúng trông cậy cả cháu bảo vệ đấy!”
Mấy cùng lên xe.
Hai bà thông gia và ba đứa trẻ chen chúc ở hàng ghế .
Còn Phó Minh Tuyết bế bé Khả Khả ở ghế phụ lái.
Đợi xe lăn bánh, Tần Văn Thư mới lên tiếng: “Chị dâu, Bắc Kinh em rành nhất đấy, từ bé đến lớn em đều ở đây mà, thế , hôm nay cứ để em sắp xếp xem chơi và đường nào nhé.”
Phó Minh Tuyết thấy hào hứng tự ứng cử như , đương nhiên lý do gì để từ chối.
“Được, hôm nay theo em!”
Xe của họ rời lâu.
Một chiếc xe khác chạy tới.
Người đàn ông bước xuống xe gõ cửa nhà Phó Minh Tuyết lâu.