Tần mẫu thấy liền với bà lão: “Bà thông gia nhà Bắc Kinh, trấn Bình Khẩu ở xa lắm, cho nên nghĩ đây là hiểu lầm thôi, dù giống đời cũng nhiều, đừng chậm trễ việc tìm của hai .”
Bà lão tóc bạc thất vọng.
“Thật ngại quá, là chúng đường đột.”
Tần mẫu lắc đầu: “Không , hai cũng vì sốt ruột tìm . Vậy chúng phiền hai nữa.”
Bà với bà thông gia một tiếng: “Chúng thôi!”
Hai liền trở bên cạnh mấy đứa nhỏ.
Tần Văn Thư thấy họ thì tò mò hỏi: “Bác gái, hai là thế nào ạ?”
Tần mẫu thẳng: “Chỉ là bà cụ ngã, chị dâu cháu nãy đỡ bà dậy nên cảm ơn thôi, ảnh ở đây chụp cũng hòm hòm , chúng nên sang chỗ khác.”
Tần Văn Thư vội : “Vâng, thế chúng tiếp tục thôi.”
Chỗ nhiều cảnh chụp ảnh.
Vừa chị dâu đưa cho hai cuộn phim, thể chụp nhiều tấm.
Thế là mấy chuyển sang chỗ khác.
Bên , hai bà cháu trơ mắt họ rời .
Vinh Quân chút sốt ruột: “Bà nội, chúng hỏi thêm mấy câu? Cháu thật lòng thấy cô gái nãy giống bà dì hồi trẻ trong bức ảnh.”
“Cháu một linh cảm, cô gái đó nhất định là hậu nhân của bà dì. Hơn nữa, thím nãy ánh mắt né tránh, cháu thấy khả năng thím đang dối, chúng nhận .”
“Im miệng! Đừng suy đoán quá mức những chuyện căn cứ. Thế , đó chẳng trấn Bình Khẩu ? Cháu tìm tra thử địa phương .”
“Vậy để tiếp đón chúng tra nhé! Chúng tự điều tra thì tiện.”
Trước tiên bàn tới chuyện bên mối quan hệ.
Thực sự nếu để họ tự điều tra, chừng chính quyền địa phương nghĩ họ ý đồ gì khác!
Bà lão nhà họ Vinh suy nghĩ một lát: “Được, tìm Chủ nhiệm Triệu nhờ ông giúp chúng điều tra một chút, dặn họ đừng điều tra rầm rộ, tránh ảnh hưởng đến cuộc sống của cô gái nãy...”
“Chúng quyên góp thêm năm mươi vạn... đưa bằng ngoại tệ.”
Bà hiện tại dự trữ ngoại hối trong nước còn thiếu hụt, nếu tăng thêm khoản ngoại tệ thì sẽ là nhất.
Nhà họ Vinh ngành công nghiệp nhẹ.
Lần đến Bắc Kinh, thứ nhất là để tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-496-am-tham-di-dieu-tra.html.]
Thứ hai, chính sách trong nội địa bắt đầu nới lỏng.
Bà quyên tặng cho nội địa một thiết sản xuất công nghiệp nhẹ.
Đây đều là những thứ trong nước đang cần nhất.
Vinh Quân thấy năm mươi vạn còn là đô la Mỹ thì vô cùng kinh ngạc.
Nếu cộng thêm các thiết sản xuất quyên tặng thì quy đổi con thực sự hề nhỏ.
Tuy nhiên, nhà họ Vinh thiếu tiền.
Chỉ cần bà nội vui là .
“Vâng, cháu sẽ theo ý bà.”
Ngay đó Vinh Quân nghĩ đến chân của bà.
“Chúng đến bệnh viện một chuyến , bà như thế cháu yên tâm, nếu bố cháu bà ở bên còn ngã, ông nhất định sẽ lột da cháu mất.”
Hôm nay cũng là do bà nội nhất thời nảy ý định bảo cùng tới đây.
Thậm chí họ còn mang theo vệ sĩ.
Cứ nghĩ bản cẩn thận một chút là , ai ngờ rời một lát thì bà nội gặp chuyện.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bà lão họ Vinh lúc chỉ chân đau mà thắt lưng cũng khó chịu.
Thế là bà gật đầu: “Được.”
Vinh Quân vốn tưởng bà nội sẽ đồng ý, ngờ lúc bà dễ chuyện như .
Anh lập tức : “Cháu cõng bà!”
Bà lão họ Vinh bực : “Không cần thiết, chân bà đến mức đó, cháu đỡ bà là .”
Nếu bà để cháu trai cõng về như thế.
Đám chừng sẽ sợ đến mức nào.
Lo lắng, tự trách thì , khéo họ sẽ chẳng để bà tự ngoài một nữa.
Lần bà về , liệu còn về nữa ? Bà ngần tuổi , chịu nổi giày vò nữa?
Cho dù bà , nhà nhất định cũng chẳng bằng lòng để bà xa thế .
“... Được , lát nữa nếu bà thì nhất định để cháu cõng đấy.”