Phó Minh Tuyết chẳng hề những chuyện .
Cô phát hiện chiếc xe về hướng Viện Nghiên cứu Khoa học.
Trong lòng giật thót một cái.
Cô lừa ?
Người mang giấy tờ giả?
“Chẳng là đến Viện Nghiên cứu Khoa học ? Hướng đúng ?”
“Đồng chí Phó, chúng tới căn cứ, lái xe từ đây qua đó mất ba tiếng rưỡi. Động cơ xảy chút vấn đề, cần cô đích tới xử lý một chuyến.”
Phó Minh Tuyết .
Sốt ruột hỏi: “Chỗ nào xảy vấn đề?”
“Chuyện rõ, chỉ lãnh đạo bảo qua đón cô.”
Phó Minh Tuyết thấy thế cũng hỏi thêm.
Vốn dĩ cô trách ban nãy rõ ràng, nếu căn cứ thì về về mất bảy tiếng.
Thời gian ở căn cứ chắc chắn cũng lâu.
Nếu , cô còn báo với gia đình một tiếng rằng tối nay thể về nhà.
Hơn nữa, phía trường học cũng cần sắp xếp, cô việc đến thì cũng báo với trường một tiếng.
Để trường còn sắp xếp giáo viên khác lên lớp .
Thôi , lát nữa đến căn cứ gọi điện thoại cũng .
Dù chuyện bên căn cứ của Viện Nghiên cứu Khoa học quan trọng hơn.
...
Mẹ Cao dù hôm qua tới sân .
tới, trong lòng bà vẫn cảm thán căn nhà thật , dù cho nhà bên đại viện họ Tần còn hơn.
Thế nhưng ở chung với bố chồng, đối với phận con dâu mà mới là chuyện !
Huống chi, thường thì gia nghiệp đều truyền cho con cả.
Căn nhà to lớn ở đại viện họ Tần cũng truyền cho con rể bà mới đúng.
Bây giờ dọn ngoài, chẳng tương đương với việc chiếm thêm một căn nhà ?
Đợi bên bố chồng già yếu động đậy nổi nữa, đến lúc đó chẳng để con rể và con gái bà dọn về?
Vậy căn nhà bên sẽ để cho cháu trai bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-497-sau-nay-tien-cua-nha-nay-deu-la-cua-no.html.]
Tần Văn Trạch hề vợ trong lòng nhăm nhe chỗ thuộc về của căn nhà .
Anh với Cao: “Mẹ, cứ bận việc , con mua thêm ít thịt với rau củ.”
“Được, hôm nay con mua, từ ngày mai cứ giao những việc cho là .” Như , tiền mua thức ăn chẳng thể bớt xén một chút ?
Bà cảm thấy con gái thật .
Gả nhà họ Tần đúng là gả đúng .
Tần Văn Trạch bà một cái: “... Vâng!”
Nói xong liền bước ngoài.
Anh , Cao liền đóng cổng .
Bà hỏi cháu trai đang xem tivi: “Diệu Huy, cháu thích ở đây ?”
Cao Diệu Huy gật đầu lia lịa: “Thích ạ, bà nội, cháu thích ở đây, cháu thật sự ở đây ạ?”
Mẹ Cao đáp: “ , cháu sẽ ở đây, cho nên cháu ngoan ngoãn lời mới . Nếu ở đây sẽ cho cháu ở .”
“Bà nội yên tâm, cháu bảo đảm sẽ lời.”
Cao Diệu Huy thích ngôi nhà .
Không chỉ nhà rộng hơn nhà nó ở.
Nó còn thể riêng một phòng cho .
Quan trọng nhất là trong nhà tivi để xem.
Còn nhiều đồ ăn ngon.
Nghe ngày nào cũng ăn thịt nữa!
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Sau cháu cứ gọi cô út là , gọi chú út là bố, hiểu ? Cháu chỉ cần ở ngôi nhà thì sẽ những ngày tháng sung sướng hưởng hết.”
“Bà nội, bà yên tâm, cháu ạ.” Mấy ngày nay bố nó dặn dò nó nhiều.
Dù nhiều điều nó nhớ hết, cũng chẳng hiểu lắm.
nó nó sẽ con của chú út và cô út.
Dù ăn mặc tivi xem, bảo nó gọi ai là bố cũng .
Sau , ngôi nhà chính là nhà của nó.
Bố ruột của nó chẳng chạy , nhớ họ thì về ở mấy ngày chẳng là xong ?
Bố , nhà chú út tiền tiêu hết.
Nếu nó biểu hiện , tiền của nhà chú út đều là của nó.