Phó Minh Tuyết khá thích ăn sủi cảo.
Đặc biệt là nhân bánh do cô nêm nếm thực sự vô cùng ngon.
Thấy con gái ăn như hổ đói, bà Phó khỏi lên tiếng: “Ăn từ từ thôi, ai tranh phần của con .”
Cứ như nhịn đói mấy bữa bằng.
“Ngon quá mất!” Phó Minh Tuyết giơ ngón tay cái lên khen ngợi.
Bà Phó lườm cô một cái.
Không thèm để ý đến cô nữa.
Bà múc cho hai đứa nhỏ mỗi đứa vài chiếc.
“Hai đứa ăn lót một ít thôi, lát nữa muộn một chút mới ăn cơm nhé.”
Hai đứa nhỏ sinh đôi ngoan ngoãn nhất, đồng thanh đáp: “Vâng ạ, bà ngoại!”
Phó Minh Tuyết ăn xong cũng vội ngủ bù.
Lúc bụng no căng, cơn buồn ngủ cũng qua , giờ cô còn thấy buồn ngủ đến thế nữa.
Thế là cô bèn vẫy tay gọi hai đứa nhỏ cũng ăn xong gần.
Cô đưa tay xoa mái tóc tơ mềm mại của hai đứa trẻ: “Sờ thích thật đấy.”
Bà Phó thấy cô vò đầu bứt tóc con cái như .
Không khỏi đảo mắt lườm nguýt, đúng là cái tay ngứa ngáy.
Phó Minh Tuyết cuối cùng cũng nếm trải niềm vui nuôi dạy con trẻ.
Dù bình thường công việc của Phó Minh Tuyết khá bận rộn, gần như nhiều thời gian ở bên hai đứa trẻ.
kỳ lạ ở chỗ, hai đứa nhỏ vô cùng quấn quýt , chúng cực kỳ thích .
Thậm chí còn thích hơn cả bố .
Trong ngôi nhà , chúng thích nhất là đến bà ngoại, cuối cùng mới tới bố.
Cuối cùng, khi mái tóc của hai đứa nhóc biến thành cái tổ quạ, Phó Minh Tuyết mới chịu buông tay.
Sau đó cô nhớ tới phần thưởng rơi từ hệ thống mấy ngày nay.
Dù thì thời gian cô sách và việc mỗi ngày dài như , cũng tương đương với việc ngày nào cũng tự động thành nhiệm vụ cơ bản.
“Hai đứa đợi một lát, mang quà về cho các con đây, giờ lấy.”
Lần phần thưởng rơi vẫn là tranh ghép hình.
Là tranh ghép hình các loài động vật.
Có tới mấy bộ liền! Đủ cho hai đứa nhỏ ở nhà tha hồ ghép thật lâu.
Cô giữ hai bộ khác định dành cho hai em Tần Việt và Xảo Xảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-501-den-tan-nha.html.]
Rồi lấy bốn bộ còn ngoài.
“Nè, các con chơi trò , ghép xong sẽ thưởng.”
Hai đứa nhỏ vô cùng vui sướng.
“Con cảm ơn !” Cậu bé Tần Hạo vui vẻ cảm ơn ngay tắp lự.
Còn Tần Khả Khả thì bày tỏ tình cảm trực tiếp hơn.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô bé kiễng chân, ôm chầm lấy cổ Phó Minh Tuyết hôn chụt một cái thật kêu lên má cô.
Sau đó hai em liền ríu rít mở tranh ghép hình chơi.
Bà Phó bước : “Sao con còn ngủ?”
“Đợi một lát ạ, con hướng dẫn chúng một chút.”
Bà Phó lườm cô một cái: “Hai đứa nhỏ thông minh lắm, cần gì con dạy, cứ để chúng tự mày mò .”
Đâu hôm nay cầm tay là nhất thiết chơi cho ngô khoai ngay .
“Con mau tranh thủ thời gian ngủ , ngày mai chẳng còn đến trường ?”
Phó Minh Tuyết ngẫm thấy cũng đúng.
Cô liền dậy định ngủ .
lúc , ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Bà Phó mở cửa, khi thấy hai bà cháu từng gặp mặt ở Cố Cung hôm nọ ngoài cửa.
Bà khỏi kinh ngạc.
Sao hai tìm tới tận nhà thế ?
Hôm lời lẽ còn đủ rõ ràng ? Hay là vẫn chịu từ bỏ ý định đây?
“Chào thím, chúng gặp .” Vinh Quân lên tiếng .
Bà Phó : “Hai đây là...?”
“Chuyện là thế , đồng chí Minh Tuyết giúp đỡ bà nội , bà cứ canh cánh mãi chuyện đó nên hôm nay đặc biệt đến tận nhà để cảm ơn!”
Cậu hiệu cho vệ sĩ phía mang quà tới.
bà Phó chặn .
“Thế , con gái chỉ đỡ một tay thôi, thể nhận nhiều đồ đắt tiền thế chứ? Nếu hai đến để tặng quà thì xin , cửa hai đừng bước thì hơn.”
Nếu để ngoài thấy thì còn thể thống gì nữa?
Dù con gái luôn chính sách bây giờ hơn, nới lỏng hơn .
bà là nhát gan, ít hiểu .
Bà chỉ cùng gia đình con gái sống những ngày tháng yên , hề rước lấy rắc rối.