Sau khi hai bà cháu nhà họ Vinh rời , Phó Minh Tuyết liền chuẩn ngủ.
“Mẹ, bữa tối con định ăn . Mẹ cần gọi con dậy nhé, con ngủ một giấc .”
Cô cảm thấy cơ thể như vắt kiệt, đang cần nghỉ ngơi.
Bà Phó vốn định chuyện với cô một lát, bàn về chuyện mụ già qua đời.
thấy bộ dạng mệt mỏi của con gái.
Bà liền nuốt ngược những lời định trong.
Mụ già đó c.h.ế.t thì c.h.ế.t ! Chuyện chẳng quan trọng bằng giấc ngủ của con gái bà.
“Được , thế con mau ngủ .”
Phía bên khi hai bà cháu rời , Vinh Quân khó hiểu hỏi: “Bà nội, chuyện cứ thế thôi ạ? Thời gian chúng ở đây cũng chỉ còn một tuần thôi.”
Bà cụ Vinh thở dài một tiếng.
“Mục đích tìm là xem em sống . Hiện tại xem , con bé sống ! Đã như thì chúng đừng phiền quá nhiều nữa.”
Vinh Quân:?
Trong mắt bà cụ Vinh lúc dâng lên một nỗi bi thương: “Bà dám chắc chắn là bà dì của cháu nhất định còn nữa . Giữa biển mênh m.ô.n.g , cho dù vẫn còn sống thì e rằng cũng khó tìm thấy , cứ như !”
Không tìm thấy , sự tiếc nuối trong lòng bà quả thực vô cùng to lớn.
Lại còn em gái khổ đáng thương của bà chôn cất nơi nao.
“Bà nội, là thế , cháu sẽ sắp xếp bên tiếp tục điều tra, chừng tin tức thì ! Nếu thực sự tìm thấy thì lúc đó mới đành chịu.”
Bên quả thực là tương đối khó tra.
Lần thể nhanh chóng tin tức như cũng là nhờ tình cờ gặp Phó Minh Tuyết, từ đó mới phương hướng để điều tra.
Bằng thì họ đúng là chẳng chút manh mối nào.
Đáng tiếc là, vất vả lắm mới chút kết quả, thế nhưng quan trọng khả năng rõ sự tình trùng hợp đột t.ử như .
Bà cụ Vinh ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Thế cũng . Nếu quả thật tra gì thì thôi bỏ , đừng gây thêm phiền phức cho khác.”
“Vâng ạ!” Vinh Quân dù miệng đáp như , nhưng trong lòng chẳng hề cho là đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-505-long-tot-cua-me-chong.html.]
Họ quyên góp bao nhiêu tiền bạc và trang thiết cơ mà.
Chẳng xa, chỉ riêng thiết đó đều là những thứ trong nước đang vô cùng cấp thiết cần đến.
Họ thể vận chuyển thiết trong nước cũng là chịu rủi ro lớn.
Chính quyền bên giúp đỡ chút việc cỏn con , đối với họ chẳng là điều đương nhiên ?
Hơn nữa, Vinh Quân vẫn dự định sẽ tiếp xúc với Phó Minh Tuyết thêm nữa.
Cậu một linh cảm, Phó Minh Tuyết chính là cháu gái của bà dì .
Cậu nhận quan trọng.
Quan trọng là để bà nội ôm nỗi tiếc nuối.
Phó Minh Tuyết hề chuyện Vinh Quân vẫn từ bỏ ý định.
Giấc ngủ của cô vô cùng yên và sâu giấc.
Lúc tỉnh mở mắt , cô phát hiện ánh sáng bên ngoài chiếu rọi phòng.
Cô cầm đồng hồ đeo tay lên xem giờ, mà là sáu giờ sáng hôm .
Thế là cô vội vàng rời giường.
Bước ngoài sân, cô phát hiện chồng cũng đang ở đây.
“Mẹ, hôm nay qua sớm thế ạ?”
Chưa đợi Tần mở lời, ruột bên cạnh thẳng với cô: “Bà sáng sớm tinh mơ hầm canh gà mang sang đây .”
“Hôm qua quê lên phố, thím Lý thấy liền mua hai con. Một con thì ăn ở nhà, còn một con thì đem hầm mang sang cho con.”
“Lát nữa con nếm thử xem nhé, cho thêm ít sâm núi rừng nữa đấy. Tốt cho sức khỏe lắm.”
Ban đầu bà định mang nguyên cả con gà sang đây.
đó nghĩ , bà hầm xong mang sang thì tiện hơn.
Dù thì tài hầm canh gà của thím Lý đúng là tuyệt chiêu, hương vị ngon chê .
Phó Minh Tuyết , lập tức : “Con cảm ơn , để cả nhà bận lòng vì con , lát nữa con nhất định nếm thử cho mới . Tay nghề của thím Lý đúng là tuyệt đỉnh.”