Bất kể là nhận là gì chăng nữa.
tùy tiện điều tra khác, đó là hành vi hết sức thất lễ.
Huống chi, công việc của cô thuộc diện bảo mật.
Việc sẽ mang phiền phức lớn cho cô.
Cô là nghiên cứu chế tạo động cơ đời mới, ai mà những đó điều tra cô là nhằm mục đích gì?
Nghĩ đến đây, nét mặt cô nghiêm nghị thêm vài phần: “Mẹ, nếu nhà họ Vinh tới cửa, cứ trực tiếp đuổi bọn họ là . Cho dù bố con con ruột của bà già họ Phó, nhưng lúc bố còn sống từng hưởng chút tình nào, bây giờ qua đời nhiều năm, càng chuyện nhận tổ quy tông gì hết. Cứ như bây giờ là nhất.”
“Còn nữa, bất kỳ ai nếu hỏi đến công việc của con, cứ bảo gì cả.”
Mẹ Phó đây là đầu tiên thấy vẻ mặt nghiêm túc nhường của con gái.
Bà theo phản xạ gật đầu ngay.
Sau đó vội vàng : “Mẹ vốn dĩ bao giờ nhắc tới chuyện công việc của con, cho dù con dặn thì cũng chẳng bao giờ bừa.”
Con gái bà thể nhận mức lương cao như thế.
Kẻ ngốc cũng công việc của con bé hề đơn giản.
Phó Minh Tuyết thời gian thấy cũng gần đến giờ: “Con đến trường đây.”
“Tối về nhà ăn cơm ?” Mẹ Phó hỏi.
Phó Minh Tuyết nghĩ ngợi: “Tối con về, tối nay con chút việc ở trường.”
Ở trường một phòng thí nghiệm, cô cần một thứ.
“Mẹ cũng cần chờ cửa , cứ ngủ sớm . Con đoán chừng sẽ về muộn đấy.”
“Được . Lát nữa lúc , con mang theo một bình canh gà chồng con mang tới, múc sẵn cho con .”
Phó Minh Tuyết đầy đầu vạch đen: “Mẹ, thế cần thiết chứ? Đến trưa là nguội ngắt , gì ngon lành mà uống.”
Mẹ Phó trừng mắt cô: “Con nhờ nhà ăn hâm nóng một chút là chứ gì.”
Phó Minh Tuyết cạn lời: “Tự dưng phiền gì? Nếu mà cứ nhất thiết uống, chẳng thà con về nhà ăn cho xong!”
“Vậy thì con về nhà . Trưa nấu món ngon cho con.”
Lời của Phó khiến Phó Minh Tuyết chẳng buồn mở miệng nữa.
“Ôi chao ruột của con ơi, giữa trời đông giá rét thế , con đạp xe đấy, gió thổi vù vù, vì một ngụm canh mà chạy chạy , đáng ? Chắc chui bụng, gió thổi dọc đường một cái là chỗ nước canh đông thành cục đá luôn .
”Con thật sự nhất thiết ăn miếng .“
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-507-co-thi-de-tam-cai-gi.html.]
Mẹ Phó cạn lời.
Hóa là bà còn van nài uống canh nữa đấy.
”Thôi, con đây, cứ , chỗ canh gà đó tự uống nhé.“
Phó Minh Tuyết cầm lấy đồ đạc vội vàng rời .
Tuy nhiên, tốc độ đạp xe thì tăng lên thật, nhưng lạnh thì cũng buốt thấu xương.
May mà cô bọc kín cả từ đầu đến chân.
Nếu , ngón tay với khuôn mặt chắc đông cứng mất.
Đến trường học.
Bởi vì mấy ngày nay Phó Minh Tuyết đến, lúc cô bước giảng đường, mức độ chú ý của vẫn cao.
Vừa bước lớp học, tất cả liền đồng thanh hô to ”Cô Phó“, cho Phó Minh Tuyết giật nảy .
Mấy cái trò gì ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
”Vào học! Hôm nay chúng sẽ giảng về...“
Phó Minh Tuyết cầm phấn thoăn thoắt một dòng chữ dài lên bảng đen.
Một tiết học kết thúc, Phó Minh Tuyết trở về văn phòng bao lâu.
Chủ nhiệm Trịnh tới.
”Chủ nhiệm Trịnh, việc gì ?“
”Có từ Hương Cảng tới đang điều tra cô, chuyện cô ?“
Phó Minh Tuyết thở dài.
” cũng mới ngày hôm qua thôi.“
Cô liền đại khái kể bộ đầu đuôi câu chuyện.
Chủ nhiệm Trịnh ngớ :”Cho nên, bọn họ nghi ngờ cô là cháu gái của em gái bà cụ Vinh ?“
”Chắc là , nhưng thấy thể nào, bố từng nhắc tới chuyện , bà già nhà họ Phó cũng từng qua.“
Chủ nhiệm Trịnh gật đầu:”Được , chuyện , cô cũng cần để tâm.“
Phó Minh Tuyết:”..."
Cô thì gì mà để tâm chứ?