Lúc Chủ nhiệm Trịnh lên tiếng: “Phó Minh Tuyết, nếu bà Tề yêu cầu như , chi bằng cứ gặp một xem .”
Phó Minh Tuyết thấy ngay cả Chủ nhiệm Trịnh cũng mở lời như thế.
Cô cũng tiện bác bỏ thể diện của .
Thế là cô khẽ gật đầu: “Buổi chiều vẫn còn tiết, chỉ thời gian buổi trưa thôi, nếu thể sắp xếp thì .”
“Sắp xếp chứ, thể xuất phát ngay bây giờ, bà Tề cũng đang đợi cô.”
Người đến nước , Phó Minh Tuyết liền gật đầu.
“Được, thôi!”
Hai nhân viên công tác lập tức ngoài .
Phó Minh Tuyết khóa cửa văn phòng, đợi bước hết cô mới khóa cửa.
Chủ nhiệm Trịnh cùng.
Ông đưa mắt Phó Minh Tuyết rời trở về văn phòng của .
Chiếc xe ô tô đang đỗ ở cổng trường, sự phô trương , theo bản năng Phó Minh Tuyết khẽ nhíu mày.
Tuy nhiên cô gì, cứ thế bước lên xe.
Lúc , cô phát hiện ở ghế phụ còn một đàn ông.
Chẳng là tên Vinh Quân ?
Vinh Quân cũng đầu cô: “Phó Minh Tuyết, cô đúng là khó tìm thật đấy.”
Phó Minh Tuyết giọng điệu mỉa mai, móc mỉa của .
“ khó tìm đến mấy thì chẳng vẫn mò tới ?”
Giọng điệu vô cùng bình thản.
Vinh Quân thái độ của cô chọc tức.
Hai con nhà chứ?
Sao chuyện còn chanh chua, đốp chát hơn thế ?
Không tức giận, tuyệt đối tức giận.
Nghĩ , cơn giận trong lòng mới tiêu tan phần nào.
“Phó Minh Tuyết, thật cô rõ ràng, chúng thể là em họ...”
“Nhà họ Vinh chỉ đào tạo loại phế vật như thôi ? Đến cả lời nào nên lời nào nên cũng ? Chuyện bằng chứng xác thực mà dám ăn bừa bãi, mở mồm là bịa chuyện như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-511-toi-them-chap-nhat-voi-mot-ten-ngu-ngoc-lam-gi.html.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Đừng là chẳng quan hệ gì với nhà các , cho dù thật chăng nữa, cũng chẳng thèm dính dáng đến , sợ lây cái thói ngu xuẩn của đấy.”
“Cô... cô...” Vinh Quân tức đến nghẹn họng.
Há hốc mồm lắp bắp chữ “cô” nửa ngày trời.
Phó Minh Tuyết thèm để ý đến nữa, trực tiếp đẩy cửa bước xuống xe.
Vinh Quân ngờ cô hành động , trừng trừng mắt đầy vẻ dám tin.
Hai nhân viên công tác mang nhiệm vụ thấy Phó Minh Tuyết xuống xe thì cuống cả lên.
“Đồng chí Phó Minh Tuyết, cô xuống xe ? Lát nữa còn gặp bà Tề mà, đồng chí Phó Minh Tuyết, cô đừng giận dỗi thế chứ...”
Một khác thì định khuyên cô nên lấy đại cục trọng.
Chỗ dựa để Phó Minh Tuyết sống ngẩng cao đầu đời do khác ban cho.
Cho nên, cô việc gì nuốt cơn giận .
Cô lạnh một tiếng: “ thèm chấp nhặt với một tên ngu ngốc gì? Hai về chuyển lời tới bà Tề , khỏi cần gặp mặt gì cho mất công, bảo bà về dạy dỗ đứa cháu trai của .”
Nói xong, chẳng thèm bận tâm sắc mặt của đám , cô dứt khoát thẳng trường.
Rảo bước hướng thẳng về phía nhà ăn.
Hai nhân viên công tác và Vinh Quân bỏ phía , sắc mặt ai nấy đều xanh như tàu lá chuối.
Vinh Quân hồn thì trong đầu chỉ còn sót một ý nghĩ duy nhất, đó là: Tuyệt đối thể để Phó Minh Tuyết bỏ .
Cho dù trói, cũng trói Phó Minh Tuyết đem tới mặt bà nội.
Bằng , việc mời thành mà còn chọc giận bỏ , chẳng bà cụ sẽ càng nổi trận lôi đình với hơn ?
Thế là nhanh chóng mở cửa nhảy xuống xe.
Lao thẳng trong trường học.
Nhờ đôi chân dài, chẳng mấy chốc đuổi kịp Phó Minh Tuyết.
Anh vươn tay định túm lấy Phó Minh Tuyết.
Ngay khoảnh khắc tay sắp chạm vai cô.
Bất thình lình, Phó Minh Tuyết tung một đòn quật qua vai cực mạnh.
“Bịch” một tiếng vang thật lớn, đó là âm thanh Vinh Quân ngã vật thật mạnh xuống nền đất.
Bụi đất bay lên mù mịt.