Phó Minh Tuyết chẳng hề độ nổi tiếng của tăng thêm một bậc.
Chuyện của cô đang truyền tai điên cuồng.
Lúc cô trở về văn phòng của .
Vừa Chủ nhiệm Trịnh .
Khi thấy Phó Minh Tuyết , ông vô cùng kinh ngạc.
“Phó Minh Tuyết, cô về ?”
Phó Minh Tuyết thẳng: “Xảy chút chuyện vui với thằng cháu , nên về luôn.”
Chủ nhiệm Trịnh: “...?”
“Chuyện lẽ sẽ gây chút ảnh hưởng, xin . Để bù đắp cho chuyện , quyết định sẽ nghiên cứu chế tạo một mẫu thiết dệt may kiểu mới, coi như là lời tạ của . nếu bảo gặp hai bà cháu nhà họ Vinh nữa thì đừng hòng, sẽ gặp .”
Chẳng chỉ là thiết thôi ?
Cô cũng .
Tối nay về lật tìm tư liệu trong hệ thống là xong.
Chủ nhiệm Trịnh: “...?”
“Khoan , thiết dệt may mà cô cũng chế tạo ?”
“Có gì khó ? Cho một tháng.” Phó Minh Tuyết tuyên bố chắc nịch.
Chủ nhiệm Trịnh: “...?”
Phó Minh Tuyết nhiều lời thêm, dù nhiều cũng chẳng bằng hành động thực tế.
Một khi cô miệng thì tuyệt đối thể .
Những thứ ... chẳng lẽ còn khó hơn cả việc nghiên cứu phát triển động cơ máy bay chiến đấu kiểu mới ?
Cô nắm giữ bàn tay vàng lớn nhất, đó chính là kho sách chuyên ngành diện trong hệ thống.
Chỉ cần cô chịu bỏ tiền, chịu bỏ thời gian, một cỗ máy dệt kiểu mới thật sự chẳng gì là khó khăn cả.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lúc , Chủ nhiệm Trịnh mới lên tiếng: “Chuyện cần thiết như , sẽ chuyện với bên , cô cần để tâm đến chuyện . Dù cô gặp thì chúng gặp.”
Ai chịu thiệt thòi thì chịu, chứ tuyệt đối thể để Phó Minh Tuyết chịu ấm ức, đây chính là bảo bối quý giá của bọn họ đấy.
Chuyện bên phía Bộ Thương nghiệp... chẳng liên quan gì đến ông cả.
Phó Minh Tuyết thêm gì, cô thẳng về bàn việc trong phòng.
Nói là , cô trực tiếp lật tìm các danh mục sách trong hệ thống.
Phải công nhận là hệ thống đầy đủ thật, cô nhanh chóng tìm thấy thứ cần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-513-ba-cu-vinh-tuc-gian.html.]
Bên , Chủ nhiệm Trịnh cũng về văn phòng của .
Đây là đầu tiên ông thấy Phó Minh Tuyết tức giận đến mức .
Đương nhiên ông nhanh chóng tìm hiểu cho rõ chân tướng sự việc.
Ngoài , bên Bộ Thương nghiệp chắc chắn cũng sẽ hỏi đến chuyện , ông tay phủ đầu , sang chất vấn xem rốt cuộc bọn họ ăn kiểu gì.
Chiếc xe của Vinh Quân đỗ cửa khách sạn.
Lúc mới sực nhớ ăn thế nào với bà nội.
Dù chính là chọc cho tức giận bỏ .
mà, thò đầu cũng một đao, rụt đầu cũng một đao.
Dù thế nào nữa, vẫn đối mặt với bà nội.
Hít sâu một , bước xuống xe.
Bên , bà cụ Vinh vẫn luôn chờ đợi.
Ở bên cạnh bà còn Chủ nhiệm Lý của Bộ Thương nghiệp cùng mấy cán sự khác.
lúc , Vinh Quân bước .
Bà cụ Vinh thấy trở về, theo bản năng lưng .
“Người ? Sao chỉ một cháu? Là tìm thấy ?”
Vinh Quân yếu ớt lên tiếng: “Bà nội, cô... cô chịu đến, còn bảo chúng đừng đến phiền cô ...”
Bà cụ Vinh lời liền chăm chú .
Sau đó bà thấy vết trầy xước mặt cháu trai .
Thoạt đầu bà giật , đang định hỏi thăm vết thương mặt rốt cuộc là thế nào.
ngay đó bà liền nghĩ điều gì.
Gương mặt bà sa sầm xuống: “Có cháu những lời nên đúng ?”
Vinh Quân hoảng hốt: “Bà nội, cháu hề lời gì nên cả! Cháu chỉ bảo chúng thể là em họ, kết quả là Phó Minh Tuyết liền mắng cháu là đồ phế vật.”
“Bà nội, cháu thật sự gì khác . Ai mà tính tình cô hung bạo như chứ, câu nào c.h.ử.i bới, cô còn tay đ.á.n.h nữa. Nếu bà tin thì thể hỏi tài xế...”
Từ bé đến lớn từng thấy phụ nữ nào thô lỗ, bạo lực đến thế.
Ngay cả gương mặt của mà phụ nữ cũng nỡ xuống tay cho .
Hừ, chẳng qua là đ.á.n.h phụ nữ thôi.
Bằng , nhất định quật ngã trả đũa cô một vố cho bằng .