Những lời Vinh Quân chỉ khiến bà cụ Vinh càng thêm tức giận: “Cháu câm miệng cho bà.”
Cái đức hạnh của thằng cháu trai như thế nào, chẳng lẽ bà còn rõ ?
Vinh Quân quát một tiếng như cũng thấy ấm ức vô cùng.
Anh cảm thấy bản nên theo chuyến .
Ở nhà tại Hương Cảng thiếu gia của sướng hơn ?
Cứ nhất quyết chạy đến cái nơi nghèo lạc hậu để chịu khổ.
Không những lấy lòng bà cụ, ngược còn khiến bà càng thêm tức giận với .
là trộm gà thành còn mất nắm gạo.
Cái phụ nữ Phó Minh Tuyết ... thật là uổng phí một gương mặt xinh .
Quá man rợ, quả thực chẳng khác nào loại khai hóa.
Nếu thì phụ nữ nào mở miệng là đ.á.n.h như thế chứ?
Dù nữa thì cũng là đối tác hợp tác quan trọng, là nhà đầu tư lớn cơ mà.
Đi đến mà chẳng cung phụng cơm bưng nước rót?
Bà cụ Vinh chẳng buồn để ý đến .
Bà cũng vô cùng hối hận, đáng lẽ lúc nên đồng ý khi chủ động xin đón Phó Minh Tuyết.
lúc , hai nhân viên công tác cũng vặn chạy tới.
Nhìn thấy gương mặt giận dữ của bà cụ, tim họ thót lên một cái.
Xong , tức giận đến mức .
Liệu thiết còn quyên tặng nữa đây?
“Hai tới đúng lúc lắm, phiền hai thuật tình hình lúc đó . Cứ đúng sự thật, cần nể mặt nó .”
Bà cụ Vinh gọi là đứa cháu vô dụng là nể nang, chừa đủ thể diện cho Vinh Quân mặt ngoài .
“Chuyện ... Thật lúc đó chúng cũng nắm rõ tình hình cụ thể, chỉ là khi đồng chí Phó Minh Tuyết lên xe, bao lâu thì tức giận đùng đùng bước xuống. Sau đó cô thẳng là sẽ đến gặp bà nữa, đồng thời bảo bà và Vinh đừng đến phiền cô .”
“Lúc Vinh lao xuống xe đuổi theo thì đồng chí Phó Minh Tuyết tung một đòn quật qua vai... Tình hình cơ bản là như ạ.”
Hai xong thì trong lòng vô cùng thấp thỏm, bất an.
Bà cụ Vinh khi xong cũng im lặng một hồi lâu.
Điều khiến Chủ nhiệm Lý của Bộ Thương nghiệp bên cạnh cũng lo sốt vó.
Ngay khi Chủ nhiệm Lý định mở lời dàn hòa.
Bà cụ Vinh liền lên tiếng: “Nếu như thì , chúng sẽ phiền cô nữa. Thật chuyện cũng là của chúng . Thế , để bày tỏ sự áy náy của , chúng sẽ tăng thêm một đơn đặt hàng may mặc. Cụ thể sẽ đến tiếp xúc và bàn bạc chi tiết.”
Chủ nhiệm Lý: “...?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Những nhân viên công tác khác cũng kinh ngạc kém.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-514-thi-da-sao.html.]
Bọn họ cứ ngỡ bà cụ sẽ nổi trận lôi đình, ngờ chuyện như thế xảy .
Vinh Quân: “...?”
Anh cảm thấy vô cùng khó chịu.
Dựa cái gì mà còn cho thêm đơn đặt hàng chứ?
Muốn sản xuất quần áo may mặc thì ở mà chẳng ?
Phía bên , Chủ nhiệm Trịnh gác điện thoại xuống, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Ban đầu ông còn tưởng bên sẽ nổi trận lôi đình cơ đấy!
Ông thậm chí còn chuẩn sẵn tinh thần để cãi một trận .
Kết quả là, đối phương vui vẻ hớn hở.
Còn bảo phía bên giao cho họ một đơn hàng lớn.
Không hề Phó Minh Tuyết lấy một câu.
Đương nhiên, nếu bọn họ dám lời về Phó Minh Tuyết, ông cũng tuyệt đối sẽ khách khí.
Chủ nhiệm Trịnh gõ cửa phòng việc của Phó Minh Tuyết.
Sau đó ông kể chuyện cho cô .
Phó Minh Tuyết chỉ khẽ nhướng mày, đưa bất kỳ bình luận nào.
Buổi chiều lên lớp giảng bài.
Phó Minh Tuyết cảm nhận ánh mắt của các bạn sinh viên trong lớp khác lạ.
Ánh mắt của từng đều sáng rực lên một cách mãnh liệt.
Nghĩ thì ước chừng là do cú quật lúc .
Dù lúc đó lượng vây xem cũng khá đông.
...
Nhà họ Tần cũng nhận tin tức.
Là do Tần Văn Trạch về kể .
“A, con dâu Minh Tuyết nhà giỏi giang dữ ?” Mẹ Tần ngạc nhiên.
“Rất !” Ông cụ Tần cũng lên tiếng tán thưởng.
Bà cụ Tần thì khỏi , bà thực sự thích mê cái tính cách của cháu dâu.
“Phải như thế chứ, lúc cần tay thì tay.”
Tần Văn Trạch: “...?”
“Nhà họ Vinh quyên tặng ít đồ đấy ạ.”
Mẹ Tần chẳng thèm để tâm: “Thế thì nào? Chẳng lẽ chỉ vì bọn họ quyên tặng nhiều đồ mà để cho con bé Minh Tuyết nhà chịu ấm ức ?”