“ thế, quyên góp nhiều đồ là thể gì thì chắc?”
Bà cụ Tần vô cùng tức giận.
“Con cũng ý đó... Chỉ là thể khéo léo, uyển chuyển hơn một chút mà.” Giọng của Tần Văn Trạch dần dần nhỏ ánh mắt của cả gia đình.
Mẹ Tần trừng mắt : “Tần Văn Trạch, con vì trong cả cái nhà chỉ mỗi cuộc sống của con là t.h.ả.m hại nhất ?”
Tần Văn Trạch: “...?”
Sao đang yên đang lành lôi thế?
Bây giờ chẳng đang bàn chuyện của em dâu ?
Thôi bỏ , chẳng dám ho he thêm nửa lời nào nữa.
Mẹ Tần thèm để ý đến nữa.
Dù thì trong cái nhà , bà mắt nhất lúc chính là đứa con trai cả .
Bà dự định lát nữa sẽ sang căn tứ hợp viện bên xem thăm Minh Tuyết thế nào.
Đứa nhỏ hôm nay chắc chắn chịu nhiều ấm ức .
Nếu thì cũng chẳng tức giận đến mức .
Sau khi tan học ở trường, Phó Minh Tuyết đang chuẩn về nhà thì Chủ nhiệm Trịnh bước tới.
“Tin đây, bà cụ Vinh đúng là hiểu chuyện, bà tăng thêm một đơn đặt hàng may mặc nữa .”
Phó Minh Tuyết khẽ nhướng mày.
Tuy nhiên, cô chẳng lời nào.
Chủ nhiệm Trịnh thấy dáng vẻ cô rời , liền hỏi: “Cô chuẩn về nhà đấy ?”
“Vâng, về nhà để chỉnh lý một tài liệu. Không còn việc gì khác thì xin phép .”
Cô nghĩ tên ngu xuẩn họ Vinh tìm tới tận trường học, thì chừng đó cũng từng mò tới nhà .
Tuy rằng sức chiến đấu của cô khá mạnh mẽ, nhưng cô vẫn chút yên tâm.
Chủ nhiệm Trịnh cô bảo về nhà chỉnh lý tài liệu, lập tức dám mất thời gian của cô nữa.
“Vậy cô đường chú ý an nhé.”
Tốc độ xe đạp của Phó Minh Tuyết nhanh, khi đạp xe trong sân trường, cô luôn là một khung cảnh nổi bật và rực rỡ nhất.
Dù trong trường học chẳng chiếc xe đạp điện nào giống như của cô cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-515-me-me-lo-lang-nhieu-qua-roi.html.]
Những ai từng thấy đều vô cùng kinh ngạc.
Những nhà điều kiện thì dò hỏi xem chiếc xe mua ở , bọn họ cũng một chiếc.
Phó Minh Tuyết nhanh chóng về đến nhà.
Vừa bước sân, cô liền hỏi ngay: “Mẹ, hôm nay cái tên ngu ngốc họ Vinh đến nhà ?”
Mẹ Phó thấy cô hỏi liền buột miệng thốt lên: “Sao con ?”
Phó Minh Tuyết: “...?”
Vậy là cô đoán sai chút nào, cái tên dở quả thật tới đây.
“Tên ngu ngốc đó những gì?”
“Chỉ là tìm con thôi, nhưng từ chối . Mà , con đừng hở một tí là mở mồm c.h.ử.i như thế, con sợ bẩn miệng ?”
Mẹ Phó lườm cô một cái đầy trách móc.
Phó Minh Tuyết: “...?”
Ngay đó Phó cũng sực nhớ : “Nói như tức là cái tên Vinh Quân còn tìm đến tận trường học của con nữa ?”
“Vâng, cùng hai đồng chí bên Bộ Thương nghiệp tìm tới, là đưa con gặp bà cụ Vinh. Vốn dĩ con cũng định cho rõ ràng. Ai ngờ đầu óc tên ngu ngốc vấn đề, nên con chẳng nữa.”
Mẹ Phó ngờ thanh niên họ Vinh dám tìm tới tận trường học, bà lo lắng thôi.
“A, thế... thế cái bộ gì đó liệu tức giận ?”
Phó Minh Tuyết , khó hiểu: “Người khác tức giận thì liên quan gì đến con chứ?”
Mẹ Phó: “...?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Mẹ chẳng qua là lo lắng chuyện sẽ ảnh hưởng đến công việc của con thôi mà.”
“Mẹ , nghĩ nhiều quá đấy. Chúng con cùng một ban ngành, bọn họ mà ảnh hưởng đến công việc của con ? Huống hồ, nếu ngay cả chuyện cỏn con mà cũng ảnh hưởng tới công việc của con, thì chịu tổn thất lớn nhất là con, mà là đơn vị của con đấy.”
Cô tính nhẫn nhịn như những già .
Bảo cô ngậm đắng nuốt cay chịu ấm ức chuyện ư? Cả đời cũng đừng hòng.
“Mẹ, lo lắng nhiều quá đấy, con chẳng buồn nữa. Mau nấu cơm , con đói bụng . , tối nay ăn món gì thế ?”
Mẹ Phó: “...?”
Cái con nha đầu vô tâm vô tính .
Bà tức bực dọc : “Ăn rau luộc củ cải!”