Tần Văn Trạch , vả còn dắt theo cả Tần Diệu Huy.
Cao Lan lập tức cuống lên.
Khổ nỗi cô cuống lên cũng chẳng ích gì.
Bởi vì Tần Văn Trạch thật sự bỏ như thế.
Vậy thì cô ở nữa?
Thế là đành đuổi theo ngoài.
Xe đạp của Tần Văn Trạch dắt ngoài, con trai cũng gióng ngang phía .
Anh đạp ngay, rõ ràng là đang đợi cô .
Cao Lan sa sầm nét mặt lên xe đạp.
Tần Văn Trạch thấy cô vững liền đạp xe thẳng.
Bên , Tần thở dài một tiếng trong lòng.
Sau đó bà sang với Phó Minh Tuyết: “Minh Tuyết, con đừng để bụng chuyện nhé.”
“Mẹ, lời con cũng lời giận dỗi, chỉ là trình bày sự thật thôi ạ. Những hợp thì con thấy cần thiết gượng ép ở chung một chỗ. Cho nên, để bố bận lòng .”
Vốn dĩ cô định rời , nhưng nghĩ nếu cứ thế bỏ về, chẳng bố chồng sẽ tưởng trong lòng cô ấm ức khó chịu, lát nữa chạy sang bên tứ hợp viện giải thích chuyện .
Cô thấy cần thiết thế.
Huống hồ, tại cô vì mấy câu của Cao Lan mà tức giận bỏ chứ?
“Không , con để bụng là ! Đi, chúng ăn cơm thôi!”
Mẹ Tần nắm lấy tay Phó Minh Tuyết trong nhà.
Người nhà họ Tần hề để bụng chuyện .
Vốn dĩ, bọn họ từ sớm , họ hề phản đối việc Cao Lan nhận con nuôi, nhưng với điều kiện là nhận con trai của cả nhà họ Cao.
Hôm đó những lời Cao Lan khiến Tần vô cùng khó chịu.
Người còn bước chân cửa mà nhòm ngó đến tiền bạc của nhà họ Tần bọn họ .
Đây là nhận con thừa tự ? Đây rõ ràng là nhắm thẳng gia sản nhà họ Tần thì !
Con cháu nhà họ Tần chỉ một đứa.
Chẳng lẽ trơ mắt những đứa trẻ lớn lên tranh giành, tính toán tài sản của nhà họ Tần ?
Gia phong nhà họ Tần tuyệt đối cho phép điều đó.
Phó Minh Tuyết khi ăn xong cơm tối liền dẫn cặp song sinh về tứ hợp viện.
Mẹ Phó thấy cô về thì : “Sao về nhanh thế con?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-523-thi-co-lien-quan-gi-chu.html.]
Thực Tần cũng bảo Phó cùng sang đó.
Phó qua, trong nhà còn bao nhiêu thức ăn thừa cơm nguội, ăn chẳng lãng phí ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cái tủ lạnh Tần cắm điện, bà xót tiền điện lắm.
Hơn nữa, bây giờ cũng mùa hè.
Thời tiết vốn lạnh buốt .
Bật tủ lạnh cái gì.
“Vâng, con ăn cơm xong là về luôn. Hôm nay Cao Lan cũng qua đó.”
“Là chị dâu cả của con ? Sức khỏe cô thế nào ?”
“Con với chị xảy chút chuyện vui.”
Vốn dĩ Phó Minh Tuyết định kể chuyện với ruột.
nghĩ thì thấy cứ vẫn hơn, để nhắc nhở một tiếng.
Tránh cho cô tưởng mối quan hệ giữa hai lắm.
Mẹ Phó thấy thế thì vô cùng kinh ngạc.
“Cô gì con ?”
Con gái là thế nào bà đương nhiên hiểu rõ, vốn chẳng kiểu thích gây sự .
Nếu ở bên nhà họ Tần mà cũng xảy chuyện vui thì chứng tỏ cô ả Cao Lan nhất định điều gì đó chọc tức con gái bà.
Phó Minh Tuyết liền kể đầu đuôi câu chuyện xảy .
Mẹ Phó xong cũng cảm thấy bực bội.
“Bản cô nhận con thừa tự thì cứ việc nhận, mắc mớ gì lôi hai đứa nhỏ nhà ? Thì liên quan gì đến cô chứ?”
Cặp song sinh bây giờ chính là cục cưng quý báu của bà.
Đứa nhỏ đáng yêu như thế, trêu ai chọc ai chứ?
Phó Minh Tuyết thấy ruột tức giận liền an ủi: “Dù con cũng thẳng mặt chị ở nhà họ Tần , cũng chẳng cần giữ cái thứ tình nghĩa mặt mũi nữa. , ăn cơm ?”
Mẹ Phó tức lườm cô một cái: “Mấy giờ hả con? Mẹ nhịn đói chắc?”
Phó Minh Tuyết:...?
Được , cơn giận trút ngược lên đầu cô luôn .
Cô nhất nên rút lui thôi!
Dù một khi cô mà nổi giận thì con gà ngang qua cửa cũng ăn vài câu c.h.ử.i của bà.
“Con về phòng sách đây ạ.”