Bên , Cao Lan đạp xe đạp về đến nhà.
Tần Văn Trạch thấy cô về liền khó hiểu hỏi: “Em thế?”
Vốn dĩ hai vợ chồng dạo chẳng mấy khi chuyện với .
Cao Lan là mở lời gọi .
Tần Văn Trạch nghĩ cô chủ động lành thì một đàn ông như so đo tính toán mãi cũng chẳng thể thống gì.
Thế nên, thái độ của cũng trở bình thường như .
Cao Lan vốn định chuyện của Phó Minh Tuyết, nhưng lời đến khóe miệng nuốt ngược trở .
Cô sợ thì mối quan hệ mới hòa hoãn của hai vợ chồng rơi bế tắc.
Thế là cô bèn : “Em ngoài dạo một chút thôi.”
Tần Văn Trạch cũng nghĩ nhiều.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Cơm nấu xong , lát nữa em xào chút thức ăn là . , liên hệ cho em một công việc ở thư viện, em ?”
Thực mấy ngày nay dù chiến tranh lạnh với Cao Lan nhưng về chuyện công việc của cô , vẫn chạy vạy khắp nơi để liên hệ.
Anh cho rằng Cao Lan ở nhà rảnh rỗi quá nên mới suy nghĩ vẩn vơ.
Nếu cô một công việc thì sẽ còn nghĩ ngợi lung tung nữa.
Cao Lan sững : “Thư viện á?”
Tần Văn Trạch gật đầu: “Là thư viện trường đại học, công việc cũng tương đối nhẹ nhàng. Lương ba mươi đồng, một tuần nghỉ một ngày. Em thấy thế nào?”
Ban đầu cả công việc ở nhà ăn nữa, nhưng nghĩ Cao Lan chắc sẽ đến nhà ăn việc .
Ánh mắt Cao Lan lóe lên: “Trường đại học nào thế ?”
Chẳng lẽ là Đại học Bắc Kinh ? Thế thì chẳng cùng trường với Phó Minh Tuyết ?
“Là Đại học Sư phạm Bắc Kinh.”
Tần Văn Trạch dứt lời, trong mắt Cao Lan liền lộ vẻ thất vọng.
Cô cứ tưởng là cùng trường với Phó Minh Tuyết chứ.
Phó Minh Tuyết ở Đại học Bắc Kinh, cô cũng ở Đại học Bắc Kinh, theo một nghĩa nào đó chẳng là cùng trường ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-528-the-nay-khong-duoc.html.]
“Bao giờ thì ?”
Mức lương ba mươi đồng cũng chỉ tàm tạm thôi, khác bình thường đều ba mươi lăm với bốn mươi đồng .
Hơn nữa, lương của Phó Minh Tuyết hình như cũng sáu bảy mươi đồng chứ?
Nghĩ đến đây, tâm trạng vui vẻ của Cao Lan tan biến sạch sẽ.
Cô thậm chí còn chẳng công việc nữa.
Dù chênh lệch gấp cả đôi cơ mà!
“Qua Tết, mùng tám , cũng hết năm nay mới nghỉ.” Người xin nghỉ việc là để về sinh con.
Câu Tần Văn Trạch nuốt ngược bụng.
Dù chuyện sinh con đối với Cao Lan là một điều cấm kỵ.
Cao Lan là Tết thì thấy từ giờ đến lúc đó vẫn còn một thời gian.
Vừa Tết cô cũng thực sự chẳng chút nào.
“Thế cũng . , em với chuyện , thể chuyển trường cho cháu trai em sang trường của Tần Việt ?”
Chân mày Tần Văn Trạch khẽ nhíu : “Lần bảo là mà? Tần Việt học trường con em cán bộ bên khu đại viện. Diệu Huy .”
Cao Lan lập tức : “Em Diệu Huy, em đang thằng cháu Diệu Hoa của em cơ. Chỉ cần lo xong trường học cho cả Diệu Hoa và Diệu Huy, em sẽ nhắc chuyện tiệc nhận con nuôi nữa, chúng cứ yên sống những ngày tháng của .”
Tần Văn Trạch chấn kinh: “Diệu Huy còn thì thằng Diệu Hoa càng thể.”
“Hộ khẩu của cả hai đứa đều ở bên khu đại viện, trường con em khu đại viện chứ?”
Hộ khẩu hiện tại của chuyển ngoài , nhập bên .
“Chúng theo đúng tuyến trường tương ứng với hộ khẩu.”
Cao Lan thì sắc mặt vô cùng khó coi.
“Mối quan hệ của bố với nhà họ Tần rộng như thế, chỉ là chuyện học thôi mà cũng lo nổi ?”
“Anh , là . Huống hồ trường Tiểu học Số 3 bên cũng , trường cũ của cháu trai em cũng mà, cớ cứ chuyển sang bên học gì?”
“Hơn nữa, cho dù học chăng nữa thì nhà cả em cách bên một đoạn đường xa, đứa nhỏ ngày nào cũng về về thế nào ?”