Phải thừa nhận rằng, câu cuối cùng của Cao Lan đ.á.n.h trúng điểm yếu của Tần Văn Trạch.
Kể từ khi dọn khỏi khu đại viện nhà họ Tần.
Hai đứa nhỏ thực sự chẳng còn chút thiết nào với nữa.
Tụi nó thậm chí còn thèm gọi một tiếng “bố”.
Người khéo tưởng là do bà nội xúi giục bọn trẻ gần gũi với .
Cao Lan liếc nét mặt phần biến sắc của Tần Văn Trạch.
Cô ngay những lời của lọt tai Tần Văn Trạch .
Thế nên cô dừng đúng lúc, thêm gì nữa.
Dù mục đích của cô cũng đạt .
Hơn nữa, cô đột nhiên nhận thật ngốc nghếch.
Làm ầm ĩ với Tần Văn Trạch thì lợi ích gì cơ chứ?
Nếu cô căng quá với , chẳng là đang đẩy Tần Văn Trạch xa ?
Không, đây tuyệt đối là điều cô mong .
Việc cô nên nhất là nắm giữ trọn vẹn trái tim của Tần Văn Trạch mới đúng.
Sau đó khống chế hai đứa con của .
Chứ là để hai đứa trẻ rời xa gia đình , rời xa tầm mắt của cô .
Để ở ngay mí mắt mới là cách nhất.
—
Sau bữa tối, Phó Minh Tuyết cũng vội vàng về phòng ngay.
Cô ở chơi cùng hai đứa nhỏ một lúc, chừng một tiếng đồng hồ.
Đây cũng coi như là cô tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi để bầu bạn cùng con.
Nuôi dạy con cái là một chuyện đơn giản.
Đâu thể mà chẳng chịu gì cơ chứ?
Cô chỉ kể chuyện cho bọn trẻ mà còn cùng chúng chơi trò ghép hình.
Đương nhiên, mảng đếm và nhận mặt chữ thì cô cũng hề bỏ qua.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Dù cứ dạy chúng nhận thêm một chữ là cô nhận phần thưởng từ hệ thống cơ mà!
Phó mẫu xong hết việc lặt vặt trong nhà mới trở về phòng, thấy con gái vẫn còn ở đây.
Bà liền bắt đầu xua đuổi: “Con lo việc của con , tắm cho hai đứa nhỏ đây!”
Hai đứa bé cũng mấy ngày tắm, hôm nay tắm rửa sạch sẽ cho chúng mới .
“Vậy để con phụ một tay...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-530-xuong-truong-luu-den-moi-nguoi.html.]
Lời phía của Phó Minh Tuyết còn dứt Phó mẫu ghét bỏ: “Không cần đến con , thêm con khéo tắm chậm hơn đấy, con mau việc của .”
Bà tắm cho hai đứa nhỏ chủ yếu là nhanh gọn dứt khoát.
Dù trời lạnh thế , cho dù trong phòng ấm áp thì cũng thể ngâm nước quá lâu.
con gái bà thì khác, nào tắm cũng rề rà mất bao nhiêu thời gian.
Phó Minh Tuyết:...?
Được , cho cô phụ thì thôi .
Cô chúc hai đứa nhỏ ngủ ngon bước ngoài.
Sau khi trở về phòng , cô liền lấy bản vẽ từ trong gian và bắt đầu việc...
Sáng hôm , Phó Minh Tuyết đến trường.
Khi thấy Xưởng trưởng Lưu của Nhất Khí, cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Đến sớm thế , lẽ là đến tìm cô ?
“Tổ trưởng Phó, cô đến , chút việc tìm cô.”
Phó Minh Tuyết:...?
Quả nhiên là sáng sớm tinh mơ đến tìm cô thật.
“Xưởng trưởng Lưu, chuyện gì thế ạ?”
“Dữ liệu thử nghiệm động cơ , buổi trưa cô rảnh qua xem một chút ?”
Phó Minh Tuyết ông: “Chuyện ông gọi một cuộc điện thoại là mà? Sao còn cất công chạy tới một chuyến gì?”
Xưởng trưởng Lưu: “ vặn cũng chút việc ghé qua trường một chuyến nên tiện đường tới luôn.”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Được , , buổi trưa sẽ qua đó một chuyến.”
Tốc độ đạp xe của cô đủ để về về mà vẫn kịp giờ dạy buổi chiều.
Vừa tiết đầu tiên của buổi chiều cô tiết dạy.
Xưởng trưởng Lưu thấy cô đồng ý thì vui mừng khôn xiết.
“ , còn một chuyện khác nữa, chúng văn phòng chuyện !”
Phó Minh Tuyết:...?
Chuyện gì mà vẻ thần thần bí bí thế chứ.
Cũng may là bộ bản vẽ trong văn phòng hôm qua khi về cô đều cất gọn gàng .
Ngay cả giấy nháp bỏ cũng đều gọn trong gian của cô.
Thế là cô liền mở cửa văn phòng .
Xưởng trưởng Lưu theo trong, đó từ trong chiếc cặp tài liệu lấy một phong bì dày.
“Tổ trưởng Phó, đây là phần thưởng mà nhà máy chúng gửi tặng cô.”