Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 533: Mẹ Phải Về Một Chuyến

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:47:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết:.

 

“Mẹ tính kỹ , hai đứa nhỏ tạm thời nhờ chồng con trông giúp mấy hôm. Cũng chính vì ở Bắc Kinh ông bà thông gia trông coi nên mới yên tâm . Mẹ xong việc là về ngay, nhanh lắm.”

 

Mẹ Phó ở đây suốt nửa tiếng đồng hồ, suy tính qua một lượt từ lâu.

 

Bây giờ , bà cảm thấy tính khả thi cực kỳ cao.

 

Khóe miệng Phó Minh Tuyết giật giật.

 

“Mẹ, cái thật sự cần thiết . Mẹ về một con yên tâm ? Thế , đợi con rảnh rỗi hơn chút, con cùng về...”

 

“Đợi con rảnh thì đến năm nào tháng nào chứ? Bây giờ về là , vẫn thể kịp Tết, chỉ là phiền bên thông gia bận rộn mấy hôm thôi.”

 

“Còn chuyện con yên tâm? Con gì mà yên tâm chứ? Mẹ là một bà già, chẳng lẽ bọn buôn còn nhắm trúng ?”

 

Về vấn đề an của bản , Phó chẳng bận tâm.

 

Bà là một bà già, ai thèm để ý cơ chứ?

 

Bọn buôn mà thấy bà, khéo còn chê bà tốn thêm lương thực của chúng.

 

Phó Minh Tuyết:.

 

Nói cũng , câu cũng lý đấy chứ.

 

Trẻ con và thanh niên mới là mục tiêu trọng điểm của bọn buôn .

 

“Mẹ, con sợ bọn buôn bắt cóc , con chỉ sợ sơ ý lạc thôi.”

 

Mẹ Phó lườm cô một cái: “Mẹ là con nít ? Hay già lú lẫn ?”

 

Đến cả chuyện lạc mà con bé cũng .

 

Thà bảo bọn buôn nhắm còn lý hơn.

 

“Mẹ, chuyện để con suy nghĩ thêm . À đúng , con kể cho một chuyện vui nhé. Lần chẳng con thiết kế cho bên Nhất Khí ? Mẹ , hôm nay lãnh đạo của họ mang tiền thưởng đến cho con đấy.”

 

Phó Minh Tuyết mượn chiếc túi áo to để che mắt, móc chiếc phong bì lớn .

 

Lúc Phó chẳng mấy hứng thú.

 

Chỉ thuận miệng hỏi một câu: “Được bao nhiêu tiền thưởng?”

 

“Mẹ tự !” Phó Minh Tuyết đặt chiếc phong bì lớn tay .

 

Mẹ Phó đỡ lấy chiếc phong bì nặng trịch, suýt chút nữa cầm chắc mà rơi xuống đất.

 

Sự chú ý của bà lúc cũng kéo ngược trở .

 

Cảm giác cầm đúng lắm!

 

Sao dày thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-533-me-phai-ve-mot-chuyen.html.]

 

Mở xem... nhiều tiền thế .

 

Trời đất ơi, bao nhiêu đây?

 

“Chỗ là bao nhiêu?”

 

“Mười lăm nghìn đồng!” Ban đầu Phó Minh Tuyết định chỉ rút hai nghìn thôi.

 

thấy dáng vẻ rầu rĩ của hôm nay, cô thấy xót ruột.

 

Muốn để cho vui vẻ một phen.

 

Thế nên thèm báo bớt nữa.

 

Mẹ Phó thấy con , cả liền bật nảy khỏi ghế.

 

Giọng cũng đột ngột the thé lên: “Bao nhiêu cơ? Mười lăm nghìn?”

 

“Mẹ, nhỏ tiếng thôi kẻo đ.á.n.h thức hai đứa nhỏ. là tiền thưởng mười lăm nghìn đấy, đem đến tận trường cho con, lãnh đạo bên Viện Nghiên cứu Khoa học của bọn con cũng chuyện, là Viện Nghiên cứu phê chuẩn đấy ạ.”

 

Mẹ Phó:.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Trời đất ơi, mười lăm nghìn.

 

Cả đời từng nghĩ sẽ cầm nhiều tiền đến thế.

 

Không đúng, từng nghĩ con gái thể kiếm nhiều tiền như .

 

Lúc , bà kích động đến mức tay chân đều chút luống cuống theo sự điều khiển.

 

“Con gái, mau, đỡ xuống.”

 

bình tĩnh một chút mới .

 

Phó Minh Tuyết:.

 

Mẹ ơi, chẳng lẽ dọa sợ đến sinh bệnh đấy chứ?

 

Cô vội vàng đỡ bà xuống ghế.

 

Sau đó rót cho bà một cốc nước: “Mẹ, uống hớp nước cho đỡ giật !”

 

Mẹ Phó thèm để ý đến cô.

 

Chỉ hai bàn tay đang run rẩy: “Trời đất ơi, nhiều tiền thế , thế mà là tiền thưởng, con gái , đây là thật ? Không đang mơ đấy chứ?”

 

“Đương nhiên , tiền hợp pháp hợp quy đàng hoàng, cứ yên tâm cầm lấy.”

 

Mẹ Phó trấn tĩnh tinh thần.

 

Sau đó bà : “Không , đếm thật kỹ chỗ tiền , cả đời từng thấy nhiều tiền đến thế.”

 

 

Loading...