Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 538: Đợi Con

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:47:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Văn Thư: “...?”

 

Bao nhiêu cơ?

 

Hai trăm đồng?

 

“Bác gái, tiền vé tàu hỏa hết bao nhiêu ạ? Bác đưa nhiều quá đấy?”

 

Nếu nhớ lầm thì dù mua vé giường cho hai cả lẫn về cũng tới ba mươi đồng mà!

 

Chỗ thừa tận một trăm bảy mươi đồng.

 

Tần phu nhân : “Chẳng bác bảo ? Thừa bao nhiêu cho cháu hết.”

 

Nói xong liền nhét thẳng tiền tay .

 

Tần Văn Thư:...?

 

Một trăm bảy mươi đồng cho hết?

 

Có chuyện thế thật ư?

 

Đè nén sự kích động, : “Bác gái , một nhà với cả, cháu tính toán tiền nong gì chứ.”

 

Xấp tiền nhanh chóng nhét tọt túi áo.

 

Tần phu nhân:...?

 

Thằng nhóc nhét tiền cũng nhanh quá đấy!

 

“Bác gái yên tâm, cháu đảm bảo sẽ bảo vệ thím chu đáo cẩn thận, ngay cả một sợi tóc của thím cũng rụng.”

 

Tần phu nhân cạn lời vẻ láu cá của .

 

“Bác với thím cháu mỗi ngày chải đầu đều rụng cả mười mấy sợi đấy.”

 

Tần Văn Thư:...?

 

Sơ suất quá .

 

“Được , đừng dẻo mỏ nữa, cháu mau mua vé tàu ! Mua xong thì mang vé tàu qua bên tứ hợp viện, còn bên cháu thì để giờ bác sang chuyện.”

 

Tần Văn Thư hí hửng: “Dạ , thế cháu đây ạ.”

 

Anh dắt xe đạp phóng ngay...

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Tần phu nhân nhà trao đổi với của Tần Văn Thư.

 

Thím hai nhà họ Tần dĩ nhiên là đồng ý.

 

Tần phu nhân cũng lâu mà thẳng về nhà.

 

Lúc bà về đến đại viện nhà họ Tần, liền thấy hai đứa bé sinh đôi đang rơm rớm nước mắt bám chặt lấy bà ngoại của chúng.

 

“Tụi nhỏ bà sắp ?”

 

Mẹ Phó gật đầu: “Vâng, mới với tụi nó một tiếng, thế là nhè luôn .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-538-doi-con.html.]

“Tụi nó ở bên bà suốt, bà bảo mấy ngày, mới là lạ đấy.”

 

Tần phu nhân .

 

Sau đó bà vẫy tay gọi hai đứa trẻ: “Nào, đây với bà nội, bà ngoại việc vắng mấy ngày, mấy ngày sang ngủ với bà nội nhé. , còn cả chị của các cháu nữa.”

 

Cặp sinh đôi chịu qua.

 

Chúng lúc mỗi đứa ôm chặt một bên cánh tay bà ngoại, chỉ sợ bà rời mất.

 

Mẹ Phó các cháu như , trong lòng cũng vô cùng quyến luyến.

 

“Ngoan nào, bà ngoại sẽ về nhanh thôi, đến lúc đó bà mang đồ ăn ngon về cho hai đứa nhé.”

 

“Không cần đồ ăn ngon ạ.”

 

“Không cần ạ.”

 

Cặp sinh đôi đồng thanh đáp.

 

Nước mắt càng rơi lã chã.

 

Mẹ Phó xót xa.

 

“Bà ngoại bảo đảm sẽ về thật nhanh, bà ngoại rời nữa...”

 

Bà lựa lời dỗ dành mãi mới đả thông tư tưởng cho cặp sinh đôi.

 

“Thế nhé, tối nay các cháu cứ ở một đêm, mai hẵng về ?” Bên Phó bàn bạc xong xuôi với hai đứa trẻ.

 

Cặp sinh đôi liền gật đầu lia lịa.

 

Mẹ Phó thấy thế liền với Tần phu nhân: “ dắt hai đứa nhỏ về , mai đưa sang. Tối nay trò chuyện thêm với tụi nó một chút, để tụi nó thích nghi dần cũng .”

 

Tần phu nhân vốn định bảo cứ để tụi nhỏ ở , nhưng thì vẫn đồng ý.

 

“Thế cũng . sáng mai bà cần mang qua , mai tự sang đón tụi nhỏ.”

 

Bàn bạc xong xuôi, Phó dắt hai đứa trẻ rời .

 

Thế nhưng Tần phu nhân cũng cùng để tiễn họ về.

 

Bà theo sang bên tứ hợp viện, cũng về ngay mà nán đến gần giờ cơm tối mới trở về nhà họ Tần.

 

Vé tàu của Tần Văn Thư mua xong buổi chiều liền đem sang ngay.

 

Phó Minh Tuyết cũng canh cánh trong lòng chuyện , cô ý định của e là khó từ bỏ.

 

Cho nên ban đầu cô định dạy xong tiết buổi chiều là về ngay.

 

Ngặt nỗi cô còn qua bên Nhất Khí một chuyến.

 

Thế nên lúc về đến nhà thì là mười một giờ đêm.

 

“Mẹ, ngủ thế? Không mơ thấy bố đấy chứ?”

 

“Ngày mai , vé tàu mua xong , hai đứa nhỏ cũng sắp xếp thỏa cả . , Tần Văn Thư sẽ cùng .”

 

 

Loading...