Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 548: Dẹp Đi Thôi

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:47:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai em Tần Việt và Tần Nhược Xảo thấy Tần Văn Trạch liền lập tức chạy tót lưng bà nội.

 

Mẹ Tần kéo hai đứa mặt.

 

Nhẹ giọng hỏi: “Việt Việt, Xảo Xảo, bố các cháu hỏi các cháu kỳ nghỉ đông qua bên chỗ bố ở ?”

 

Tần Văn Trạch vội vàng : “Việt Việt, Xảo Xảo, các con suy nghĩ gì? Cứ mạnh dạn .”

 

Tần Việt đỏ hoe mắt Tần, “Bà nội, bà cần chúng cháu nữa ?”

 

Lời thốt , Tần xót xa vô cùng.

 

Bà lập tức ôm cháu trai cháu gái lòng.

 

“Bà nội thể cần các cháu ? Chỉ là hỏi suy nghĩ của các cháu thôi, nếu các cháu bằng lòng thì chúng , các cháu cứ ở bên bà nội.”

 

Tần Việt nhanh chóng : “Vậy cháu , em gái cũng .”

 

Tần Nhược Xảo cũng sợ bản sẽ dắt , cô bé cũng vội vã bồi thêm một câu: “Cháu cũng .”

 

Mẹ Tần thấy hai em như , thể để chúng .

 

“Được , các cháu đều , thôi , lên lầu chơi !”

 

Hai em xong liền nhanh chân chạy .

 

Thế nhưng, khi sắp bước lên cầu thang, Tần Việt thoăn thoắt chạy trở .

 

Lần tới mặt Tần Văn Trạch, ngẩng đầu lên, vô cùng trịnh trọng : “Chúng con chỉ bằng lòng ở đây, xin bố đừng lấy cớ cho chúng con mà dắt chúng con .”

 

Nói xong lời , bé chẳng thèm quan tâm Tần Văn Trạch phản ứng gì, nhanh chân chạy biến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-548-dep-di-thoi.html.]

 

Lần hai em nắm tay lên lầu.

 

Tần Văn Trạch:...?

 

Nhìn bóng lưng dứt khoát chút do dự bước lên lầu của hai em, ánh mắt tối .

 

Đương nhiên, trong lòng phần nhiều vẫn là sự hụt hẫng.

 

Lúc Tần nhàn nhạt mở miệng : “Tần Văn Trạch, cũng thấy đấy, hai đứa nhỏ đều qua chỗ . Anh dẹp cái tâm tư , cũng bảo vợ dẹp bỏ ý nghĩ đó luôn.”

 

“Hơn nữa, Tần Văn Trạch , cũng chẳng thế nào nữa, Cao Lan nhận thằng cháu trai nhà đẻ nó về con thừa tự cho nhà các thì cứ chăm sóc cho đứa trẻ đó , đ.á.n.h chủ ý lên đầu Việt Việt và Xảo Xảo nữa?”

 

“— Mẹ, Việt Việt và Xảo Xảo cũng là con của con, chúng nó vốn dĩ cũng nên ở với con mới —”

 

Tần Văn Anh bỗng nhiên khẩy một tiếng, “Em Tần Văn Trạch, cái đầu của bắt đầu teo tóp đấy ? Ở trong cái sân của sống cùng kế, mà thể thoải mái hơn ở trong cái nhà của chúng ?”

 

Tần Văn Trạch dù cảm thấy ở bên hơn, nhưng vẫn nhịn biện bạch một câu: “Cao Lan sẽ đối xử với con trẻ, tất cả kế đều , Cao Lan , em dâu cũng —”

 

Mẹ Tần vốn đang kìm nén cơn giận, câu cơn thịnh nộ liền bùng nổ.

 

“Tần Văn Trạch, với con vợ bệnh gì ? Động một tí là lôi Minh Tuyết so sánh. Con bé chọc gì tới , đụng chạm gì tới ? Sau các chuyện bàn về ai thể đừng lôi Minh Tuyết ? Bản con bé cả ngày bận tối mắt tối mũi, rảnh xen mấy chuyện ruồi bu của các .”

 

Nếu trong tay đồ vật gì, bà ném c.h.ế.t từ lâu .

 

Vẻ mặt Tần Văn Trạch lập tức hiện lên vẻ áy náy, “Mẹ, con ý so sánh, là con lỡ lời.”

 

“Được , bất kể các là lỡ lời tâm tư khác, việc gì thì đừng nhắc đến Minh Tuyết, cũng đừng dính dáng gì đến con bé. Hơn nữa, Văn Anh cũng sai, đúng là càng sống càng thụt lùi.”

 

“Việt Việt và Xảo Xảo và bố trông nom, đừng bận tâm gì, chúng nó ở đây tự do tự tại, dù cũng hơn hẳn ở chỗ các , trong cuộc sống va chạm xích mích nhiều, ngộ nhỡ xảy chuyện gì, trong lòng bọn trẻ chịu đựng nổi?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

 

Loading...