“Mẹ xem, thư phòng của bố còn cho , bố con còn so với Minh Tuyết ? Thế nên phòng của em càng thể tùy tiện .”
Lời của Tần Văn Anh khiến Tần giật .
“Được , , cũng từng — chỉ mấy khi tụi nó dọn tới ở thôi. Tụi nó ở nhà thì phòng đó dọn dẹp chứ? khi Minh Tuyết dọn ở, lung tung nữa, con tưởng thật sự chừng mực chắc?”
Bà việc gì cũng chẳng bao giờ tùy tiện phòng con dâu.
Vừa bảo thu dọn quần áo cũng chỉ là nhất thời quên mất thôi.
Chẳng vì thời gian gấp gáp quá, bà sợ con dâu về kịp thu dọn ?
Bố Tần lúc lên tiếng: “Sau Minh Tuyết ở nhà thì bà khóa cửa phòng đó . Ngoài , dặn Việt Việt và Xảo Xảo tụi nó cũng đừng phòng thím út.”
“Tụi nó sẽ tùy tiện .” Về điểm Tần tin tưởng cháu trai cháu gái.
Cháu trai lớn và cháu gái lớn của bà đều đứa trẻ ngỗ nghịch càn quấy.
Tần Văn Anh nán thêm: “Con lên lầu một chuyến.”
Dù vẫn còn một tiếng nữa, chị lên lầu tắm rửa .
Mà lúc , Tần cũng chút sầu não.
“Minh Tuyết mà trong đêm thế thì sáng mai cặp sinh đôi thấy tính đây?”
Mới hôm nay thôi, hai đứa nhỏ còn ngóng trông mòn con mắt ở cổng lớn.
Vừa cũng mãi mới dỗ tụi nó ngủ.
Vốn dĩ hai đứa nhỏ còn cố chống mí mắt ríu để đợi về mới ngủ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
May mà đó cũng dỗ ngủ .
Bố Tần liền : “Ngày mai dỗ dành một chút.”
Mẹ Tần nghĩ cũng thấy đúng.
Không dỗ thì ?
May là hai đứa nhỏ cũng loại quấy loạn.
“Bà luộc cho Minh Tuyết và Văn Anh mấy quả trứng gà , thứ khác dễ đông , trứng gà thì , vặn buổi tối cũng thể ăn.”
Lời của Bố Tần khiến mắt Tần sáng lên.
, bà nghĩ nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-553-di-roi.html.]
Bây giờ luộc ngay.
May mà trứng gà trong bếp còn khá nhiều, vẫn còn tròn trĩnh hai mươi mấy quả.
Mẹ Tần đem trứng luộc hết lên.
Trứng gà cho nồi bao lâu thì Phó Minh Tuyết về tới nơi.
Cô thấy bố chồng vẫn còn ở phòng khách liền cất tiếng chào: “Bố, muộn thế bố vẫn nghỉ ngơi ạ?”
“Còn sớm mà. , lát nữa con với Văn Anh luôn, con mau lên lầu thu dọn hành lý ! Còn nữa, con đói ? Bố bảo nấu chút gì cho con ăn nhé—”
“Bố, con đói, cần nấu đồ ăn ạ, con lên lầu thu dọn đồ đạc .”
Trên tay Phó Minh Tuyết xách một chiếc hộp dụng cụ hề nhỏ.
Cái là do cô cố ý ghé qua căn nhà Tứ hợp viện một chuyến để lấy.
Bộ đồ nghề là phần thưởng đặc biệt rơi từ sửa máy bay .
Vẫn luôn để trong gian.
Mặc dù cô phía căn cứ chắc chắn sẽ thiếu công cụ dụng cụ gì, nhưng tự mang theo thì vẫn hơn, ngộ nhỡ cần dùng tới thì ?
Đồ hệ thống thưởng, những thứ bên căn cứ chắc .
Về nhà một chuyến chỉ là cái cớ, cô thể tự dưng biến nó giữa chốn đông .
Bố Tần gật đầu: “Được, con mau !”
Phó Minh Tuyết nhanh chóng lên lầu.
Cô cũng tắm rửa một bộ quần áo gọn gàng sạch sẽ.
Lại lấy thêm vài bộ quần áo nhét chiếc vali nhỏ.
Xách đồ xuống lầu.
Tần Văn Anh ở lầu , thấy Phó Minh Tuyết xuống liền chỉ hộp dụng cụ hỏi: “Cái gì đây em?”
“Một công cụ ạ, lát nữa mang theo. chị, chừng nào xuất phát?”
“Đợi xe tới là luôn.” Tần Văn Anh dứt lời, bên ngoài liền vang lên hai tiếng còi ô tô.
Chị lập tức : “Xe đón chúng tới , thôi!”
(Bản chương xong)