“Vâng.” Phó Minh Tuyết gật đầu, đó cô sang bố chồng.
“Bố , khi con , hai đứa nhỏ đành phiền bố lo lắng ạ. Nếu tụi nó tìm con thì bố cứ bảo con công tác xa nhé. Trước đó con công tác tụi nó cũng .”
Hai đứa nhỏ vẫn dễ dỗ.
Vừa cô phòng thăm hai đứa.
Mẹ Tần lập tức : “Con cứ yên tâm để bọn trẻ ở đây! Tụi nó ngoan lắm, thích chơi với Việt Việt và Xảo Xảo nữa. Xảo Xảo ngày mai đến trường nữa , Việt Việt ngày cũng bắt đầu nghỉ phép. Có hai đứa lớn ở nhà, bốn đứa trẻ càng chơi vui hơn.”
Bố Tần lúc cũng lên tiếng: “Phải đấy, con đừng lo chuyện con cái, bố sẽ chăm sóc tụi nó thật .”
“Vậy thì vất vả cho bố , con đây ạ.”
Phó Minh Tuyết xách vali của ngoài.
Còn chiếc hộp dụng cụ đặt đất thì do Tần Văn Anh xách cửa.
Trước cổng đại viện nhà họ Tần một chiếc xe đang đỗ, Tần Văn Anh ghế phụ lái.
Phó Minh Tuyết ở hàng ghế .
Cô lên xe, Tần Văn Anh liền với tài xế: “Lái xe .”
Bố Tần và Tần dõi mắt chiếc xe rời .
Phó Minh Tuyết hỏi bây giờ , nhưng Tần Văn Anh tự : “Xe của chúng chạy một tiếng nữa, chỗ đỗ trực thăng xa một chút. Bây giờ em thể tranh thủ chợp mắt một lát, chị cũng chợp mắt một chút.”
“Vâng.” Phó Minh Tuyết đáp một tiếng nhắm mắt .
Còn về tình hình sửa chữa máy bay, cô hỏi.
Dù tới nơi chẳng sẽ hết ?
Hơn nữa, nếu Tần Văn Anh thể thì chẳng chị từ sớm ?
Cô cũng chỉ ngủ nông một chút.
Dù đường cũng xóc nảy.
Lúc cô nhớ tới ruột— về tới nhà thì thế nào ?
“Tới nơi .” Giọng Tần Văn Anh vang lên.
Phó Minh Tuyết liền mở mắt —cô cảm giác thời gian trôi qua ngắn, chiếc xe dừng .
Hai xuống xe, đó liền thấy chiếc trực thăng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-554-that-cu.html.]
“Đi thôi, chúng qua đó. Tối nay cho em một chuyến máy bay do chị lái, em cảm nhận cho thật kỹ đấy nhé.”
Lời của Tần Văn Anh vô cùng tự tin.
Khiến Phó Minh Tuyết hâm mộ vô cùng.
Kiến thức lý thuyết cô , nhưng cơ hội thực hành thì cô .
Nếu một ngày, bản cũng thể lái máy bay bay lên trời—chậc chậc, thế thì đúng là đáng giá.
Ánh mắt cô chị chồng vô cùng ngưỡng mộ.
Người phụ nữ kiên cường như chim ưng thế mới là hình mẫu cô thích nhất!
Lên máy bay, Tần Văn Anh thẳng tới khoang lái.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết lúc mới nhớ máy ảnh của hình như Tần Văn Thư mượn mất .
Nếu lúc máy ảnh vẫn còn trong gian, cô nhất định sẽ lấy chụp vài kiểu ảnh thật .
Đặc biệt là chụp dáng vẻ lái máy bay của chị chồng Tần Văn Anh .
Nửa tiếng , máy bay cất cánh lên trời.
Đây cũng là đầu tiên theo đúng nghĩa thực tế mà Phó Minh Tuyết máy bay.
Tuy là ban đêm, nhưng Phó Minh Tuyết lúc vẫn tương đối kích động.
Trời đất ơi, cô đang bay trời !
Đáng tiếc ban ngày.
Nếu là ban ngày thì chẳng cô thể từ trời ngắm non sông gấm vóc tươi của tổ quốc ?
Hi vọng lúc về, cô thể một chuyến máy bay ban ngày.
Bốn tiếng , máy bay hạ cánh.
Phó Minh Tuyết cũng vội xuống, cô đợi Tần Văn Anh tới.
Khoảng mười phút thì Tần Văn Anh tới khoang hành khách.
Chị Phó Minh Tuyết: “Thế nào?”
Phó Minh Tuyết giơ ngón tay cái lên: “Cảm giác vô cùng tuyệt vời!”
(Bản chương xong)