Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 556: Chẳng Biết Sợ Là Gì

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:47:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Văn Thư đành : “Được , cháu tranh nữa!”

 

Vé tàu hỏa , bảo bác gái trả tiền .

 

Thế nhưng thím vẫn dứt khoát đưa tiền cho .

 

Lần ăn cơm nếu còn tranh trả tiền nữa, e là thím vì chuyện mà đùn đẩy qua hồi lâu.

 

Mẹ Phó mới lòng.

 

Sau đó bà gọi liền một mạch bốn món một canh.

 

Ngoài , bà còn gọi thêm một suất cơm bốn lạng và một suất hai lạng, lấy thêm hai cái màn thầu trắng lớn.

 

Tần Văn Thư thật ngờ thím gọi nhiều đến thế.

 

Trông thấy bà còn định gọi tiếp, vội vàng ngăn : “Thím ơi, đủ nhiều ạ.”

 

“Được, thế bấy nhiêu thôi.” Mẹ Phó tiêu tiền chẳng hề xót chút nào.

 

Nếu chỉ một bà, bà tuyệt đối sẽ gọi món kiểu .

 

Chẳng mấy chốc, bốn món một canh cùng cơm và màn thầu bưng lên đủ cả.

 

“Văn Thư, vất vả cho cháu , nào, ăn thịt kho tàu , tay nghề đầu bếp quán khá lắm đấy, cháu ăn nhiều .”

 

Hai món mặn, hai món chay thêm một bát canh trứng gà.

 

Bên hai đang ăn cơm, còn bên phía nhà cũ họ Phó nhận tin tức.

 

tin Phó trở về truyền khắp nơi, ít nhất cả khu đều .

 

“Mẹ, thím hai về .”

 

“Thím hai nào ở ?” Nghiêm Hồng Vệ kịp phản ứng.

 

“Là của Minh Tuyết về .”

 

Nghiêm Hồng Vệ thấy lời , suýt chút nữa nhảy dựng lên.

 

“Mày bảo con tiện nhân Từ T.ử Phượng về á? Bây giờ nó về cái gì? Lúc bà già c.h.ế.t thì tới, giờ mò về, nó cái gì?”

 

“Có khi nào... là do chúng động mộ của chú hai ?” Phó Tuấn Dương chột lên tiếng.

 

Gã là con trai cả của bác cả Phó.

 

dứt lời, cả nhà bác cả Phó lập tức im bặt.

 

“Không... thể nào chứ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-556-chang-biet-so-la-gi.html.]

Lúc vì tức chịu nổi, bọn họ mới dứt khoát đào mộ của Phó lão nhị.

 

Về bảo , mộ của Phó lão nhị là thể động .

 

Thế là cả nhà bọn họ thức trắng đêm lấp mộ Phó lão nhị cho đàng hoàng.

 

Các nhánh khác của nhà họ Phó cũng chuyện Phó trở về.

 

Bọn họ quyết định ăn cơm xong sẽ sang nhà Phó lão nhị xem rốt cuộc là chuyện gì.

 

Đáng tiếc lúc bọn họ đến nơi, Phó và Tần Văn Thư vẫn đang ăn cơm ở quán quốc doanh về.

 

Bọn họ cũng về nhà, định bụng cứ chờ .

 

Bên Phó cũng ăn xong.

 

Lần là do bà trả tiền.

 

“Thím ơi, cháu đặt phòng nhà khách nhé, lát nữa cháu qua chỗ thím.”

 

“Được, cháu nhà khách ở ?”

 

“Ngay đường lớn đấy ạ, cháu thấy .”

 

Mẹ Phó liền bảo cứ đến nhà khách, lo chỗ ở cho thỏa .

 

nhà bà tối nay cũng thể ở .

 

Bản thể tùy tiện qua loa một đêm, nhưng thì thể.

 

Đang định bảo tiền phòng để bà trả thì Tần Văn Thư như đoán bà sẽ gì, liền co giò chạy biến mất.

 

Mẹ Phó theo bóng lưng rời , nghĩ ngợi cũng thôi.

 

Đến khi về tới nhà, trông thấy đám nhà họ Phó đang chặn cửa, bà khỏi khẩy một tiếng.

 

là mũi chó, bà về là bọn chúng ngửi thấy mùi mò tới ngay.

 

Bước gần, bà liền quát lớn một tiếng: “Từng các chặn cửa nhà cái gì đấy?”

 

“Từ T.ử Phượng, hai con mày đúng là tàn nhẫn độc ác, bố chồng c.h.ế.t mà chúng mày cũng thèm tới. Bây giờ mày vác mặt về đây gì?”

 

Nghiêm Hồng Vệ lớn tiếng chất vấn.

 

Mụ thấy Từ T.ử Phượng mặc một bộ quần áo mới tinh, trông chẳng khác nào thành phố, ghen ghét đến đỏ cả mắt.

 

Tính khí của Phó nào chịu nhịn.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bà lập tức đốp chát ngay: “Đàn ông nhà c.h.ế.t bao nhiêu năm , ở bố chồng nữa? Hơn nữa, các ơn hiểu rõ một chuyện, hai con sớm đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Phó . Bọn họ sống c.h.ế.t thì liên quan quái gì đến ? Việc gì chúng về?”

 

 

Loading...