Lúc thím ba Phó mới lên tiếng:
“Chị hai, thế là chị sai , dẫu nữa bố chồng mất chị cũng về một chuyến chứ, bảo nghĩa t.ử là nghĩa tận. Vả , dù thế nào thì Minh Tuyết vẫn là cháu gái nhà họ Phó chúng , ông bà nội mất mà nó cũng chẳng thèm về một cái, chị sợ đ.â.m lưng, c.h.ử.i nó là đồ bất hiếu ...”
Mẹ Phó vung tay tát cho một bạt tai “chát” giòn giã.
Vẻ mặt bà vô cùng hung dữ.
“Mày là cái thớ gì? Con gái tao ăn ngay thẳng, việc đàng hoàng, ai dám đ.â.m lưng nó? Bà đây cho các một nữa, con gái tao và tao sớm chẳng còn quan hệ gì với cái nhà họ Phó các , bớt hắt nước bẩn lên nó . Để bà đây thấy một là đ.á.n.h các một !”
“Chị... chị...” Thím ba Phó tức đến nghẹn họng.
“Bớt mày mày tao tao , trong tay tao vẫn còn giữ giấy cắt đứt quan hệ từ một năm đây . Cái nhà họ Phó các sống chẳng con , còn con gái tao về đưa tang , mặt mũi lớn mà da mặt thì dày phết đấy.”
“Còn các nữa, bớt đ.á.n.h chủ ý lên đầu con gái tao , đứa nào dám tính kế, bà đây c.h.é.m c.h.ế.t đứa đấy.”
Bà trợn trừng đôi mắt bốc lửa lườm đám mặt dày vô liêm sỉ .
Từng đứa một, thể trơ trẽn mò đến tận cửa như thế chứ?
“Bây giờ, cút ngay lập tức cho bà! Còn cút, tao băm vằm các !”
Nghiêm Hồng Vệ tức giận gào lên: “Từ T.ử Phượng, thím đừng quá đáng...”
Mẹ Phó giơ tay định xông lên đ.á.n.h tiếp.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nghiêm Hồng Vệ thấy thế liền vội vàng trốn lưng chồng .
Mụ ngu mà yên cho Từ T.ử Phượng đánh.
Không thấy Từ T.ử Phượng chỉ một cái tát đ.á.n.h cho mặt con mụ vợ lão tam sưng vù lên ?
Lúc , bác cả Phó mới mở miệng: “Thím hai, dẫu cũng là một nhà, bây giờ bề , chúng nên đoàn kết một nhà mới , chuyện thì bỏ qua , ...”
Lão còn hết câu Phó nhổ toẹt một bãi nước bọt mặt.
“... Ai thèm một nhà với cái thứ họ Phó các ? Sao hả, chiếm hời bấy nhiêu vẫn đủ ? Đừng mơ giữa ban ngày!” Sau , đừng hòng bà để cho nhà họ Phó chiếm dù chỉ nửa xu.
Bác cả Phó thấy bà dầu muối ăn thì cũng nổi nóng: “Thế bây giờ thím về đây cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-557-cac-nguoi-dao-mo-dung-khong.html.]
Mẹ Phó liền khẩy: “Hừ, bà đây về nhà của thì liên quan cái đếch gì đến ông! , các động mộ của đàn ông nhà ?”
Đám nhà họ Phó vốn đang bực tức bỗng giật nảy .
Trời đất ơi, mụ chuyện động mộ thật ?
Làm mụ ?
Hóa mụ về là vì chuyện ngôi mộ của Phó Vĩnh Kiện?
Bác cả Phó gượng: “Làm thể chứ, chúng động mộ của chú hai ? Thím lời đồn nhảm từ đấy?”
Mẹ Phó thấy biểu cảm của bọn họ, lập tức nổi cơn thịnh nộ: “Vậy , các thật sự động mộ của chồng hả?”
“Không , thím đừng bậy...”
“Bà đây bậy , giờ tao xem là ngay! Nếu thật sự để tao thấy mộ của đàn ông nhà tao các đào bới, tao tuyệt đối sẽ để cả cái nhà họ Phó các yên !”
Lửa giận ngút trời bùng lên trong lòng Phó.
Bà chẳng thèm bước nhà nữa, rảo bước chạy thật nhanh về phía đồi mộ...
Người nhà họ Phó thấy , sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Đương nhiên trong lòng còn cả sự chột và hoảng sợ.
“Mụ về ăn xằng bậy, thấy đúng là tới để gây sự, thôi, mặc kệ mụ , chúng về nhà.”
Bác cả Phó vứt một câu như trực tiếp về nhà.
Những khác của nhà họ Phó thấy thế cũng nhanh chóng rời .
Bọn họ thật sự hoảng loạn, lẽ mụ sẽ thật ?
Đồi mộ cách thị trấn một đoạn đường.
Đi bộ cũng mất chừng một tiếng đồng hồ, khi Phó tới đồi mộ thì trời tối hẳn.