“Mẹ cũng nhớ các con lắm.”
Phó Minh Tuyết mỗi tay bế bổng một đứa trẻ lên.
Sau đó hôn thật mạnh lên má của từng đứa.
Đương nhiên, cô cũng nhận những cái hôn ướt át đầy tình cảm của hai bạn nhỏ.
Mẹ Tần thấy con dâu một tay bế một đứa thì lập tức sốt ruột: “Ôi chao, hai đứa mau tụt xuống , cẩn thận mệt đấy.”
Cân nặng của hai đứa nhỏ hề nhẹ chút nào.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bế một đứa thì còn , chứ bế cả hai đứa... cánh tay còn chịu nổi ?
Dù bà là chịu thua đấy.
Phó Minh Tuyết : “Mẹ, ạ, con bế mà.”
Cô còn thử nhấc nhấc xem sức nặng của hai đứa nhỏ.
Hình như còn nặng hơn mấy hôm một chút.
Xem chuỗi ngày ở ngôi nhà của chúng thoải mái.
Hơn nữa, bố chồng cũng chăm sóc chúng chu đáo.
“Thế thì cũng đặt xuống , con rửa tay cả nhà cùng ăn cơm.”
Mẹ Tần xong, hai đứa nhỏ ngoan ngoãn chủ động đòi xuống đất.
“Mẹ ơi, con với em tụt xuống ăn cơm ạ.” Tần Hạo .
Phó Minh Tuyết liền đặt hai đứa trẻ xuống.
“Vậy rửa tay nhé.” Ban đầu cô định tắm rửa một cái.
nghĩ đến việc cả nhà đang đợi ăn cơm, cô cũng tiện để chờ lâu.
“Được .” Mẹ Tần dắt hai đứa trẻ bàn ăn .
Phó Minh Tuyết rửa tay xong liền tới bên bàn ăn.
Lúc , mặt cô đặt sẵn một bát cơm đầy.
“Minh Tuyết, mau ăn cơm . Mẹ đoán chừng khi hôm nay con về nên dặn thím Lý nấu thêm cơm. Không ngờ con về thật, đúng lúc ăn bữa tối.” Mẹ Tần gắp cho cô một miếng thịt.
“Con cảm ơn , cứ để con tự gắp là ạ.” Phó Minh Tuyết bắt đầu ăn cơm.
Quả nhiên, cơm nhà nấu vẫn là thơm ngon nhất.
Sức ăn của cô vốn hề nhỏ, ở nhà họ Tần cô cũng chẳng buồn giữ kẽ, một ăn liền tù tì ba bát cơm lớn.
Sau bữa ăn, cô cũng vội tắm ngay, dù cũng cần để bụng tiêu hóa một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-562-nho.html.]
Thế là cô nán trò chuyện với nhà họ Tần một lát.
“ , bên đẻ con gọi điện thoại về ạ?”
Mẹ Tần lắc đầu: “Không , nhưng đoán chắc bà cũng sắp về tới nơi .”
Phó Minh Tuyết tính toán thời gian, quả thực cũng hòm hòm sắp đến nơi.
Chắc chỉ trong một hai ngày thôi.
Người nhà họ Tần đối với chuyện Phó Minh Tuyết sửa máy bay đều vô cùng tò mò và hứng thú.
Vì , Phó Minh Tuyết nán kể thêm đôi chút.
Đương nhiên, những thứ thuộc về cơ mật phép thì cô tuyệt đối hé nửa lời.
Khoảng nửa tiếng , Phó Minh Tuyết dậy: “Mẹ, con xin phép lên lầu tắm rửa ạ.”
Mẹ Tần gật đầu: “Được , con mau !”
Phó Minh Tuyết lên lầu gội đầu tắm rửa.
Cô cũng vội sách ngay.
Vừa nãy hai đứa nhỏ cứ quấn lấy cô rời, chắc hẳn mấy ngày nay cũng nhớ cô lắm .
Cho nên, cô quyết định tối nay việc gì khác, dành thêm thời gian ở bên cạnh hai đứa nhỏ.
Vừa bước khỏi phòng tắm, quả nhiên thấy hai đứa nhỏ đang ngay cửa phòng, đôi mắt trông mong cô.
Cảnh tượng khiến trái tim Phó Minh Tuyết mềm nhũn .
Cô cúi bế bổng cả hai đứa lên.
“Nào, chúng phòng chuyện nhé.”
Cô xoay bế chúng phòng.
Hai bạn nhỏ cũng vô cùng tò mò với căn phòng .
Lúc , Tần Khả Khả khẽ hỏi: “Mẹ ơi, tối nay chúng con thể ngủ cùng ạ?”
Anh trai Tần Hạo tuy mở miệng nhưng hai mắt sáng lấp lánh .
Đủ thấy bé cũng vô cùng mong điều đó.
Hai đứa trẻ thật sự khiến nỡ từ chối, nhất là khi hai cặp mắt ngây thơ, thuần khiết đang cô với vẻ khát khao tột cùng.
Phó Minh Tuyết thể lời từ chối .
Cô hôn lên má hai đứa nhỏ: “Đương nhiên là , tối nay các con ngủ với , lát nữa kể chuyện cho các con nhé!”
(Hết chương )