Phó Minh Tuyết tắm rửa cho hai đứa nhỏ .
Sau đó bảo chúng ngoan giường.
Còn bản cô thì xuống lầu tìm chồng.
“Mẹ ơi, tối nay Hạo Hạo với Khả Khả ngủ cùng con nhé.”
Mẹ Tần liền ngay: “Mấy ngày nay con mệt mỏi thế , hai đứa nhỏ ngủ cùng con, chẳng sẽ phiền giấc ngủ của con ? Hay là tối nay cứ để chúng ngủ với !”
“Mẹ, ạ, mấy ngày con ở nhà, ngủ cùng chúng tiện thể kể chuyện cho các con một chút.”
Phó Minh Tuyết kiên trì, Tần đành đồng ý.
“Vậy .”
Phó Minh Tuyết lên lầu.
Hai đứa nhỏ thấy thì vui mừng khôn xiết.
Trong ký ức của chúng, ngủ cùng là vô cùng ít ỏi.
Từ tới nay đa phần đều là ngủ với bà ngoại.
Chúng phát hiện chiếc giường lớn của thơm tho êm ái hơn hẳn.
Phó Minh Tuyết vệ sinh cá nhân một chút, lúc mới cầm cuốn truyện tranh trèo lên giường.
Cô bắt đầu kể chuyện cho hai đứa .
Mười phút , hai đứa nhỏ chìm giấc ngủ, phát tiếng ngáy khò khè nho nhỏ cực kỳ êm tai.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết:...?
Ngủ nhanh đến thế cơ ?
Cô còn chuẩn sẵn tinh thần sẽ kể chuyện suốt một tiếng đồng hồ cho hai đứa nhỏ cơ đấy.
Kết quả là chuyện kết thúc chóng vánh thế ?
Nhìn ngắm hai khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hồng hào, cô nhẹ nhàng đưa tay véo nhẹ một cái, đó bước xuống giường tới bàn việc.
Nếu hai đứa ngủ say thì cô tiếp tục việc !
Mấy ngày sửa máy bay qua, việc riêng của cô trì hoãn mất ít thời gian.
Ngày hôm .
Hai đứa nhỏ tỉnh dậy, thấy liền giật thót một cái.
Ngay đó phát hiện vẫn đang giường của thì mừng rỡ khôn xiết.
Điều chứng tỏ tối hôm qua hề bế chúng chỗ khác mà thực sự ngủ cùng với chúng.
Nghĩ đến việc đêm qua ngủ với , hai đứa nhỏ lập tức cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
lúc , Phó Minh Tuyết đẩy cửa bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-563-thuong-ngay-cua-me-con.html.]
Vừa liếc mắt thấy hai đứa tỉnh.
Cô liền bước nhanh tới.
“Nằm xuống mau, cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy.”
“Mẹ ơi.”
“Mẹ!”
Hai đứa nhỏ đồng thanh reo lên.
Phó Minh Tuyết đó thấy hai đứa vẫn đang ngủ say nên mới tranh thủ xuống lầu một chuyến.
Cũng may là lên kịp lúc.
“Nào, để mặc quần áo cho các con, lượt từng đứa một nhé.”
Cô bảo Khả Khả ngoan , mặc quần áo cho trai .
Sau đó mặc đồ cho cô em gái.
Đợi đến khi mặc xong xuôi tươm tất, cô mới dắt hai đứa đ.á.n.h răng rửa mặt.
Đứa trẻ hai tuổi tự đ.á.n.h răng .
Vì bàn chải đ.á.n.h răng nhỏ là phần thưởng của hệ thống, nên Phó Minh Tuyết yêu cầu dạy hai đứa, đồng thời giám sát hai em mỗi ngày đều đ.á.n.h răng.
Lúc đó Phó còn hiểu nổi: Tụi nó còn bé tí như thế, đ.á.n.h răng cái nỗi gì?
Vạn nhất nuốt nước bẩn bụng thì ?
Chỉ tiếc là bà lay chuyển cô con gái ruột, đành để hai đứa nhỏ chịu cái “khổ ải” mà bà cho là cần thiết .
Sau khi chuẩn xong cho hai đứa nhỏ, Phó Minh Tuyết một tay dắt một đứa xuống lầu.
Mẹ Tần thấy ba con bước xuống, lập tức nhanh chóng gọi bọn họ ăn bữa sáng.
Chuyện ăn uống cần Phó Minh Tuyết bận tâm, hai đứa nhỏ về khoản cần lớn đút, chúng thể tự xúc ăn gọn gàng.
Sau bữa ăn, Tần hỏi Phó Minh Tuyết: “Hôm nay con vẫn đến trường ?”
“Vâng, con đến ạ.” Phó Minh Tuyết dứt lời, hai đứa nhỏ liền ngước mắt lên cô.
Bạn nhỏ Tần Hạo trực tiếp hỏi: “Thế biền biệt mấy ngày về nữa ạ?”
Phó Minh Tuyết câu hỏi thì khỏi bật , đưa tay xoa đầu hai đứa.
“Không , tối nay sẽ về nhà sớm nhé.”
Hai đứa nhỏ tối nay sẽ về nhà thì vui mừng hết .
“Mẹ về nhà là nhất, thích lắm...”
(Hết chương )