Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 565: Tần Văn Hoắc Đã Về

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:47:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết định bế hai đứa nhỏ lên thì chúng nhanh nhảu : “Mẹ ơi, bố về ạ!”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Cái tên Tần Văn Hoắc cô quẳng tận đằng đầu nào đó về ?

 

Nói thật chứ, thời gian bận rộn đến mức cô chẳng buồn nhớ còn một chồng như thế .

 

Cô suýt chút nữa quên mất cái phận kết hôn của bản .

 

Ngẩng đầu lên, cô liền thấy Tần Văn Hoắc từ trong căn phòng bước .

 

“Vợ!” Giọng trầm thấp dường như đang kìm nén sự kích động vô bờ.

 

Phó Minh Tuyết đ.á.n.h giá một lượt, ngờ cái tên hình như càng thêm phần trai phong độ.

 

Nhìn thấy vẫn đang mặc bộ quân phục màu xanh lá: “Anh về , mới tới nơi ?”

 

“Anh tới chừng mười phút .” Tần Văn Hoắc tiên là về căn nhà tứ hợp viện.

 

Phát hiện cổng lớn đang khóa chặt.

 

Đến khi mở cửa bước xem thì thấy vẻ như mấy ngày ở.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Trong lòng lập tức thót lên một cái: Chẳng lẽ vợ và vợ dẫn hai đứa nhỏ về khu gia quyến ?

 

Nếu quả thực là như thì chẳng hai bọn họ lệch đường ?

 

Cũng may là vẫn còn đủ lý trí, quyết định về đại viện nhà họ Tần hỏi thăm xem .

 

Lúc mới thì vợ về quê cũ, còn vợ thì chiều hôm qua mới về tới nhà, cô Tần Văn Anh đưa sửa máy bay.

 

Ban đầu tính đến trường tìm vợ , hiềm một nỗi hai đứa nhỏ quấn lấy buông.

 

Thế là tính đợi lát nữa ăn cơm xong sẽ tìm cô.

 

Lại ngờ rằng vợ về một bước.

 

Nhìn phụ nữ gần một tháng trời gặp mặt, Tần Văn Hoắc thực sự vô cùng nhớ nhung.

 

Hận thể bước ngay tới ôm chặt lấy cô lòng.

 

Thế nhưng, vẫn cố gắng kìm nén , dù thì xung quanh cũng bao nhiêu con mắt đang chằm chằm .

 

“Anh về bộ đội là ở ăn Tết?”

 

Phó Minh Tuyết nhớ rõ lúc rời khỏi khu gia quyến, tên rõ ràng bảo là ngày nghỉ cơ mà.

 

Sao đột ngột về ?

 

“Anh xin nghỉ phép với bộ đội , về nhà ăn Tết.”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-565-tan-van-hoac-da-ve.html.]

lúc , một giọng đầy bất mãn cất lên.

 

“Minh Tuyết, tiên đừng chuyện với nó vội, con mau rửa tay ăn cơm , con bận rộn mệt mỏi cả ngày trời , cái thằng Văn Hoắc chẳng xót xa cho con gì cả.”

 

Giọng điệu của Tần là sự chê trách đối với con trai .

 

Bà chẳng hề chút ưu ái nào dành cho đứa con trai lâu ngày mới gặp cả.

 

Phó Minh Tuyết liếc mắt Tần Văn Hoắc một cái, đó liền đáp lời: “Vâng ạ, .”

 

rửa tay .

 

Tần Văn Hoắc thì bước tới, cúi bế bổng hai đứa bé sinh đôi đang định lẽo đẽo chạy theo Phó Minh Tuyết lên.

 

Cảnh tượng cặp vợ chồng đoàn tụ khiến cho nhà họ Tần vô cùng vui mừng.

 

Cả gia đình quây quần ăn bữa cơm tối hết sức đầm ấm, hòa thuận.

 

Vừa ăn xong, Phó Minh Tuyết liền chuẩn rời , dù cô cũng hẹn giờ với Giám đốc Lưu, thể để chờ quá lâu .

 

Tần Văn Hoắc thấy cô sang Nhất Khí, liền vội vàng : “Để đưa em ...”

 

Phó Minh Tuyết chịu để đưa , trực tiếp từ chối thẳng thừng: “Không cần , em tự xe đạp sẽ nhanh hơn, cùng em thì ngược còn bất tiện hơn đấy.”

 

Chẳng lẽ để đợi ở Nhất Khí suốt ?

 

Cô còn chẳng sẽ việc đến tận mấy giờ mới xong để về nữa.

 

Tần Văn Hoắc:...?

 

Cho nên, vợ chẳng lấy nửa phần ý tứ bên cạnh thêm chút nào ?

 

Mẹ Tần lúc liền lên tiếng: “Mày cứ mất thời gian của Minh Tuyết cái gì thế hả? Minh Tuyết, con mau , mặc kệ nó.”

 

Tần Văn Hoắc:...?

 

“Mẹ, con xin phép ạ.” Phó Minh Tuyết dắt xe đạp phóng luôn.

 

Chiếc xe điện nhỏ của cô chạy cực kỳ nhanh, thoắt cái còn thấy bóng dáng nữa.

 

Mẹ Tần sang con trai út nhà , khỏi chặc lưỡi hai tiếng.

 

Tần Văn Hoắc:...?

 

Mẹ chặc lưỡi cái gì chứ?

 

Bây giờ nhiễm cái thói quen từ bao giờ thế ?

 

“Con về nhà bên quét dọn một chút.”

 

“Quét dọn cái gì?” Mẹ Tần vô cùng khó hiểu hỏi .

 

(Hết chương )

 

 

Loading...