May mà hai đứa trẻ quả thực Tần Văn Hoắc thuyết phục.
Dù thì ngày mai là thể cùng về nhà , hai đứa nhỏ vui vẻ khôn xiết.
“Tần Việt, cháu dắt các em chơi .”
Tần Việt thấy liền lập tức tới dắt hai đứa nhỏ .
Tần Văn Hoắc thì rời khỏi đại viện nhà họ Tần, đó đạp xe đạp tới căn tứ hợp viện.
Thực cũng chẳng gì nhiều để quét dọn.
Lúc Phó rời vốn dĩ thu dọn sạch sẽ .
Mới trôi qua sáu ngày, dĩ nhiên là bẩn là bao.
Tần Văn Hoắc nhanh chóng dọn dẹp xong xuôi.
Có điều, vợ ưa sạch sẽ, thế nên mới bộ ga trải giường và vỏ chăn.
Phó Minh Tuyết hề tính toán tối nay của Tần Văn Hoắc, lúc cô mặt tại phòng việc của Xưởng trưởng Lưu.
“Xưởng trưởng Lưu, chuyện gì quan trọng ?”
“Số liệu cô đưa, chúng cho kiểm tra một nữa, tất cả đều thử nghiệm thành công , điều một phần khác...”
“ mang tới cho chú đây.” Những tài liệu đó đều cất giữ trong gian của cô.
Cô chỉ tranh thủ thời gian nghỉ ngơi buổi tối để thiện một chút.
Mượn cớ mở túi xách, cô lấy tài liệu đưa cho Xưởng trưởng Lưu.
Xưởng trưởng Lưu nhận lấy, dù ông cũng kỹ sư chuyên ngành trong phương diện .
“Đi thôi, qua phòng họp nào, đều đang ở bên đó. Tiện thể họ cũng vài vấn đề hỏi. Haiz, thật chúng cũng thể gấp gáp, chủ yếu là vì chúng tham gia Hội chợ Quảng Châu tháng Tư.”
“Kịp ?” Phó Minh Tuyết đỗi kinh ngạc.
Thời gian còn bao nhiêu ? Sao mà kịp chứ?
“Mẫu mang tham gia Hội chợ Quảng Châu mẫu , mà là một mẫu khác, nhưng nếu bên chúng kiểm tra nghiệm thu xong mẫu động cơ , thì đến lúc đó cho dù thành phẩm chỉnh, chúng vẫn thể dùng liệu thực tế để chứng minh.”
Phó Minh Tuyết:...?
Được , cô rành chuyện , dù cô cũng chẳng khiếu kinh doanh.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Những tính toán vòng vo trong đó cô hiểu rõ lắm.
Sau khi bước phòng họp, cuộc trò chuyện giữa hai liền lập tức dừng .
Những đợi trong phòng họp vẫn là nhóm , thiếu một ai.
Phó Minh Tuyết cũng nhiều lời khách sáo, thẳng luôn chủ đề chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-567-chinh-la-doi-em.html.]
Lúc cô về đến nhà thì trời mười giờ đêm.
Khi cô đạp chiếc xe đạp điện về tới đại viện nhà họ Tần, bước xuống chuẩn dắt xe trong thì cánh cổng lớn bỗng nhiên mở toang.
Cánh cửa mở quá đỗi bất thình lình khiến Phó Minh Tuyết giật nảy .
Định thần kỹ , mà là Tần Văn Hoắc.
, cô sực nhớ hôm nay Tần Văn Hoắc về nhà.
“Sao còn ngủ?” Không dọa sẽ dọa c.h.ế.t ?
Lại còn canh chuẩn giờ nửa đêm nửa hôm thế mà mở cửa, ngoài còn tưởng cứ suốt cánh cửa đợi đấy chứ.
Tần Văn Hoắc thẳng: “Đợi em.”
Phó Minh Tuyết cạn lời, chẳng cần cũng đang đợi cô.
“Vậy chúng trong tiếp!”
Nói cô cũng chuẩn dắt xe .
Tần Văn Hoắc ngăn .
Tay đặt lên ghi-đông xe đạp.
“Vợ, tối nay chúng về nhà ở, giờ luôn nhé!”
Phó Minh Tuyết:...?
Ngay lúc , chiếc xe đạp của cô Tần Văn Hoắc dắt , trực tiếp đầu xe .
“Vợ, lên xe nào.”
Phó Minh Tuyết:...?
Tình huống gì thế ?
Trong màn đêm, cô thấy đôi mắt của Tần Văn Hoắc dường như sáng rực lạ thường.
Cô bất giác lên yên .
Tần Văn Hoắc thấy cô ngay ngắn, lập tức vít ga rời .
Sau khi lên xe đạp, Phó Minh Tuyết bỗng nhớ một chuyện khác.
“Khoan , ban nãy chúng đóng cổng lớn.”
Tần Văn Hoắc lập tức đáp: “Không , lát nữa sẽ đóng.”
Lúc bước ngoài, dường như thấy tiếng từ lầu xuống .